Vẻ nóng bỏng của người đẹp Khmer cao 1,77m đại diện Việt Nam thi Miss Earth 2022 20/10/2022 16:03 Hôm 19.10, Á hậu Thạch Thu Thảo chính thức trở thành đại diện Việt Nam tham dự cuộc thi Miss Earth - Hoa hậu Trái đất 2022 tại Philippines.
Có điều một sự cố bất ngờ xảy ra, khiến mong muốn của anh không thể nào thực hiện được. Thấy cô ngồi khóc như vậy Triệu Dương cũng bực, có lòng tốt đưa người say về nhà, ngờ đâu lại xảy ra cơ sự này, anh không hiểu được là tại sao nữa! Nhớ lại được
Cận vệ của người đẹp - (Chương 1) - Tác giả Bảo Tú Cập nhật mới nhất, full prc pdf ebook, hỗ trợ xem trên thiết bị di động hoặc xem trực tuyến tại Wattpad.VN.
Cận Vệ Của Người Đẹp. Là người sống sót quay về từ mưa bom bão đạn, Triệu Dương chỉ mong muốn trải qua cuộc sống bình lặng cùng với công việc làm bảo vệ trực đêm tại khu biệt thự cao cấp này. Có điều một sự cố bất ngờ xảy ra, khiến mong muốn của anh
Phân tích vẻ đẹp của Vũ Nương trong Chuyện người con gái Nam Xương - Phân tích vẻ đẹp của Vũ Nương để thấy nàng là người phụ nữ biết an phận (xuất thân trong gia đình nghèo khó, lấy người có công che chở cho mình, ), biết trân trọng hạnh phúc gia đình.
Vay Nhanh Fast Money. Tô Hạo vừa gọi xong điện thoại, nhìn thấy cảnh tượng trước mắt này, cậu ta gần như quên đi cái đau trên cánh tay, lầm bầm tự nói "Điên rồi, điên thật rồi!"Tô Linh cũng kinh ngạc ngẩn người, không ngờ cái tên Triệu Dương này to gan bằng trời như cả mẹ của Ngụy Đông Minh?Vậy mà anh ta cũng làm ra được!Trong lòng cô thấp thỏm, nhưng cũng vô cùng vui chỉ hận bản thân kiêng dè quá nhiều thứ, nếu không đã cho một bạt tai từ lúc đối phương sỉ nhục mẹ cô vậy, cô nhìn Triệu Dương cũng thấy vô cùng thuận tên này tuy có không ít tật xấu, thỉnh thoảng còn hung dữ với cô, nhưng cũng biết thương một người đàn ông như vậy nâng niu trong lòng bàn tay, thiết nghĩ cũng không đến nỗi khó chấp nhận như bà Ngụy vừa hồi phục tinh thần, gò má béo núc kia lập tức đỏ bàn tay đỏ chót đối lập rõ rệt với lớp phấn nền màu trắng trên ai dám hé miệng, không khí lạnh lẽo phút chốc lan cái, nửa mặt còn lại cũng đỏ lên, nhìn cũng cân biểu cảm này treo trên mặt, vẻ mặt vô cùng hung dữ, khó coi như bị người ta lột quần nói bà ta khàn khàn, chất vấn với vẻ không thể tin "Mày... mày... mày dám đánh tao?"Ánh mắt Triệu Dương vẫn bình tĩnh "Thế nào? Người phụ nữ của tôi có tư cách bắt bà xin lỗi không?"Bà Ngụy tức trợn tròn mắt, đang định mở miệng theo thói quen, kết quả liếc thấy ánh mắt lạnh lùng kia, dường như sức lực toàn thân đã bị rút độ Triệu Dương vẫn cung kính như cũ, nhưng nghe vào tai lại như băng đao khắc cốt "Bà Ngụy, tốt nhất bà hãy nghĩ kĩ rồi nói"."Phải, Triệu Dương tôi là một nhân vật nhỏ, muốn khiến tôi không ngóc nổi đầu vô cùng dễ dàng, nhưng tôi muốn kéo một hai người làm đệm lưng cũng chẳng phải chuyện gì khó đâu".Dũng khí mà bà Ngụy cố gắng lấy lại nhanh chóng rút xuống như nước lũ vỡ ta không đắc tội nổi người ngày ban mặt, bị một tên bảo vệ nhỏ nhoi tát trước mặt mọi người?Nếu chuyện này truyền phong thanh ra ngoài, sau này bà ta cũng không còn mặt mũi gặp người quan trọng hơn là bà Ngụy không muốn ta có thân phận, có địa vị, có tiền có thế, đang yên đang lành bị một nhân vật nhỏ như Triệu Dương nhằm vào?Nghĩ thôi đã không rét mà cứ thế xin lỗi Tô Linh thì lại không mở miệng lúc do dự, đồng tử bà ta đột nhiên mở tầm mắt, Ngụy Đông Minh đẩy vệ sĩ ra, bước từng luyện tán thủ và võ tự do, cũng từng mời danh sư dạy riêng, đánh với người bình thường thì hơn xa nhưng đánh với Triệu Dương thì sao?Trong khoảnh khắc ra tay hắn đã hối qua đã được lĩnh giáo thủ đoạn của tên này rồi, hắn sao có thể là đối thủ của anh chứ?Đang nghĩ ngợi, bụng dưới đã bị người ta đá người hắn bay ra ngoài, ngã vào dải cây xanh bên chờ vệ sĩ của nhà họ Ngụy kịp phản ứng, Triệu Dương sải bước lên trước, tóm lấy cổ áo, nhấc cả người hắn Đông Minh hai chân giãy dụa, câu chửi tục đến bên miệng, bụng dưới đã bị đánh một quyền nặng gầm lên tiếng, ánh mắt nhìn Triệu Dương đầy vẻ hung tàn, còn có một tia điên Ngụy xoa cổ tay, trên đó có một vết bấm đỏ rồi Triệu Dương không hề dùng sức, chủ yếu là do bà ta giãy dụa mà thực mấy năm nay được nuông chiều, ít bị người ta uy hiếp, trong lòng bà ta hận Tô Linh, đồng thời suy nghĩ khiến Triệu Dương chết cũng mãnh liệt vừa rồi phản ứng của Triệu Dương chậm hơn chút, bà ta đã cho người khống chế được anh, đến thủ đoạn cũng đã nghĩ xong, là loại thủ đoạn khiến anh cả đời này không thể vùng đúng lúc này, cậu con trai bảo bối của bà ta bị người ta nhấc giữa không trung, khiến mọi hành động của bà ta đều phải kiêng cạnh nỗi sợ hãi, bà ta cũng càng không nhìn thấu Triệu tên thấp kém bình thường không đáng để vào mắt, lời nói cử chỉ thoạt nhìn lỗ mãng, nhưng lần nào cũng có thể rút kén kéo tơ, không chút hao nào cũng đánh trúng chỗ hiểm, lẽ nào đều là trùng hợp?Không kịp nghĩ kĩ, bà ta lạnh giọng trách mắng "Một lũ vô dụng, còn ngây ra đó làm gì? Còn không mau cứu thiếu gia! Hôm nay con trai tôi mà có mệnh hệ gì, tôi bắt các cậu chôn cùng!"Một đám vệ sĩ không dám lên tiếng, tuy lời nói khó nghe nhưng lại có hôm nay Ngụy Đông Minh có mệnh hệ gì, tên vệ sĩ gan to bằng trời kia đương nhiên kết cục thê thảm, còn bọn họ e là cũng không ngóc nổi vết xe đổ vẫn còn đó, bản lĩnh của Triệu Dương cũng là hàng thật giá thật, bọn họ ai nấy chỉ dám hò hét ở miệng chứ không ai dám xông Ngụy vô cùng tức giận, oán độc nhìn chằm chằm Tô Linh "Còn không mau bảo hắn ta thả con trai tôi xuống? Nếu con trai tôi mất một sợi tóc, tôi sẽ khiến tất cả người nhà họ Tô các cô xuống địa ngục".Tô Linh lạnh lùng đáp "Bà Ngụy, bà nói mấy lời này cũng hơi quá nhỉ? Phải, nhà họ Tô tuy không ra làm sao, nhưng không phải ai cũng có thể giẫm đạp!"Bà Ngụy trợn mắt líu lưỡi "Cô... Cô dám nói lại lần nữa?"Trước kia, Tô Linh trước mặt bà ta vô cùng ngoan ngoãn, dáng vẻ con dâu chưa qua cửa, không cãi lời, đến ăn nói cũng nhỏ nhẹ lễ từ khi Triệu Dương xuất hiện, cô như biến thành một người cách quật cường, ăn nói cũng không nể lời bà ta trước mặt mọi người? Lẽ nào cô thực sự không sợ nhà họ Ngụy bỏ đá xuống giếng?Tô Linh mồm miệng khiêu khích "Tôi nói mười lần nữa cũng thế thôi, còn nữa, Triệu Dương không phải người nhà họ Tô, tôi không quản được anh ấy".Bà Ngụy gần như tức thở "Một tên bảo vệ nhỏ nhoi, có hắn ta làm chỗ dựa, khiến cô ăn nói với tôi như vậy?""Gia giáo của cô đâu? Tu dưỡng của cô đâu? Đây chính là tiểu thư khuê các nhà họ Tô dạy dỗ sao?"Tô Linh đáp trả "Gia giáo nhà tôi đến lượt bà quan tâm sao?"Bà Ngụy siết chặt bàn tay, sức lớn đến mức mu bàn tay nổi cả gân tính khí trước kia của bà ta thì đã sớm đánh một bạt tai, cho tiện nhân này biết thế nào là lễ thủ đoạn của Triệu Dương khiến bà ta cực kỳ bất gò má vẫn hơi đau, trong lòng bà ta tuy phẫn nộ, nhưng vẫn chưa đến mức mất đi lý ta hít sâu một hơi, cố nén cơn giận "Bảo hắn ta thả người, có gì từ từ nói"."Cô không muốn gả vào nhà họ Ngụy? Được, tôi thành toàn cho cô"."Bên phía nhà họ Tô, tôi đích thân giải thích giúp cô".Không chờ Tô Linh đáp lời, Ngụy Đông Minh đã cười lạnh ra tiếng "Mẹ, mẹ không cần cầu xin cô ta, cô ta không muốn gả, con cũng không muốn lấy đâu".Dứt lời, hắn nhìn về phía Triệu Dương với vẻ mặt châm chọc "Họ Triệu, một chiếc giày rách tao đây từng đi, cũng chỉ có mày coi là bảo bối! Đừng nhìn tao như thế, có cần tao dạy mày vài chiêu làm sao lấy lòng cô ta không?"Khuôn mặt xinh đẹp của Tô Linh lạnh lẽo, không ngờ Ngụy Đông Minh lại là loại tiểu nhân bỉ ổi vô sỉ như hôn không thành thì quay ra bôi nhọ?Cảm giác ghê tởm khiến cô không chỗ phát tiết, nhưng lại không biết biện giải thế định lên tiếng chửi mắng, cô đột nhiên phát hiện trong góc có người lén lút mở điện thoại, góc độ đang quay về phía hai nghe những lời tục tĩu trong miệng Ngụy Đông Minh, cô thoắt cái đã hiểu có chuyện lúc vội vàng không kịp giải thích, cô chỉ kịp quát một tiếng "Triệu Dương, đừng kích động!"Vừa dứt lời, bụng dưới Ngụy Đông Minh trúng một quyền nặng khuôn mặt hắn vặn vẹo biến dạng, đầy vẻ oán độc và trả Ngụy ngây người tại chỗ, biến cố xảy ra quá đột ngột, đến mức bà ta chưa kịp phản ứng là có chuyện chí chưa kịp khuyên ngăn, Ngụy Đông Minh đã bị ném ra ngoài như vứt một bao giãy dụa bò dậy, toàn thân bụi đất không nói, dáng vẻ cũng vô cùng nhếch mắt sưng tím, chảy máu mũi, chiếc kính gọng vàng trên mặt cũng méo mó biến Ngụy nghiêng ngả lảo đảo chạy lên trước, nâng khuôn mặt con trai nhìn kĩ một lúc "Đông Minh, con sao rồi, có đau không?"Ngụy Đông Minh xoa cằm, cười càng âm trầm hơn "Mẹ, con không sao!"Bà Ngụy chậm rãi đứng dậy, lúc quay đầu lại, trên khuôn mặt béo núc kia tràn đầy thù hận, y hệt như Ngụy Đông có điều do khuôn mặt sưng tấy, thoạt nhìn càng dữ tợn và kinh nói bà ta gần như điên cuồng "Xử chết nó, có chuyện gì tôi gánh!"Bị sự cao ngạo kia ảnh hưởng, độ ấm cũng phút chốc giảm Linh sải bước về phía trước, lặng lẽ nắm cánh tay Triệu Dương, ánh mắt cũng kiên định trước nay chưa từng có thể nghe thấy tiếng hít thở, hiện trường yên tĩnh một cách quỷ ai nói gì, bảo vệ của nhà họ Ngụy đứng im tại chỗ, không ai xông Đông Minh được người khác dìu, chậm rãi bước Ngụy vội vàng bước lên trước "Con trai, con đừng ở đây nữa, mẹ bảo người đưa con đến bệnh viện"."Con yên tâm, con tiện nhân Tô Linh và tên chó chết họ Triệu kia không ai chạy được đâu".Thấy đám người cấp dưới không nghe lệnh, bà ta khuôn mặt lạnh như băng, gần như gầm lên hỏi "Điếc hết rồi à? Hay các người cũng muốn tạo phản?"Ngụy Đông Minh xua tay "Mẹ, là con không cho bọn họ động thủ".Bà Ngụy không hiểu "Đông Minh, ý con là sao? Con tiện nhân Tô Linh kia hùa với người khác khiến con bị thương thành thế này, lẽ nào con còn bênh nó?"Ánh mắt lạnh lẽo của Ngụy Đông Minh nhìn chằm chằm Triệu Dương "Nếu không thì sao? Đánh hắn ta một trận? Hời cho hắn ta quá, con phải khiến hắn ta sống không bằng chết".Có tên cấp dưới bước lên, đưa cho hắn hình ảnh vừa quay Đông Minh cười lạnh "Gọi điện cho cảnh sát, cứ nói ở đây có người tống tiền".Tô Linh phiền lòng bước lên "Ngụy Đông Minh, đây là chuyện giữa hai chúng ta, có giỏi thì anh nhằm vào tôi này".Vừa rồi nhìn thấy có người quay video, cô đã thầm kêu không tốt, không ngờ quả nhiên đúng như cô Ngụy tranh trước quát "Đồ tiện nhân này, cô tưởng tôi sẽ bỏ qua cho cô? Tôi nói cho cô biết, nhà họ Tô có người nào tính người nấy, đều phải nợ máu trả máu cho tôi, đừng hòng ai thoát".Tô Hạo trốn ở một bên, nhìn tình hình phát triển, đã không còn quan tâm đến việc đi bệnh viện nối cánh tay bị trật khớp ta nhịn đau, khuôn mặt đầy vẻ lấy lòng nói "Bác Ngụy, chuyện này không liên quan đến nhà họ Tô, bác xem, chẳng phải cháu cũng bị Triệu Dương đánh sao?"Bà Ngụy không chút khách khí "Tôi không nói với cậu, bảo người có thể làm chủ trong nhà họ Tô các cậu đích thân đến giải thích với tôi"."Nhưng tôi nói cho cậu biết, nếu chuyện hôm nay không có lời giải thích, thì các cậu chờ bị kiện đi."Tô Hạo nghe mà khiếp đảm, gọi hẳn tên họ ra quát "Tô Linh, chị tự tìm đường chết không nói làm gì, còn muốn kéo tôi, kéo nhà họ Tô chúng ta liên lụy vào sao? Còn không mau xin lỗi bác Ngụy đi!"Bà Ngụy chỉ mong nhà họ Tô bọn họ cắn lẫn nhau, vẻ mặt đau xót nhìn về phía con trai "Một lũ vô dụng, còn ngây ra đó làm gì? Còn không mau xử lý vết thương cho thiếu gia? Một lũ ăn hại, chuyện nhỏ này cũng phải tôi nhắc nhở!"Ngụy Đông Minh xua tay "Không cần, lát nữa vừa hay cho cảnh sát xem, ban ngày ban mặt đánh công dân nộp thuế hợp pháp của Thiên Châu, đây chính là chứng cứ!"Dứt lời, ánh mắt âm trầm nhìn về phía Triệu Linh vẻ mặt không biết xấu hổ "Ngụy Đông Minh, anh đừng quên là anh ngậm máu phun người trước, chuyện này không thể trách hết Triệu Dương được".Ngụy Đông Minh vẻ mặt vô lại "Không muốn nhận? Thế thì không được rồi, vết thương trên người tôi là chứng cứ, video trong điện thoại là chứng cứ, những người có mặt cũng là chứng cứ".Tô Linh siết chặt nắm đấm "Vậy tôi cũng có thể làm chứng cho Triệu Dương".Ngụy Đông Minh như bị chạm vào vết sẹo, vẻ mặt dần trở nên âm trầm "Tô Linh, cô thực sự muốn vì một người ngoài mà đối đầu với tôi?"Dứt lời, hắn hít sâu một hơi "Bây giờ, chỉ cần cô chịu nhận sai với mẹ tôi, chịu trở về vòng tay tôi, tôi có thể đảm bảo với cô, cả nhà họ Ngụy không ai dám làm khó cô"."Rắc rối của nhà họ Tô các cô, tôi cũng không khoanh tay đứng nhìn".Tô Hạo mừng như điên, vội vàng ở bên cạnh thúc giục "Chị họ, chị còn ngây ra đó làm gì? Anh Đông Minh rộng lượng, không chấp chị làm loạn, chị còn không mau xin lỗi?"Tô Linh không thèm quan tâm cậu ta, ánh mắt kiên định đáp trả "Đối đầu với anh?""Ngụy Đông Minh, vừa rồi lúc anh vì khích bác Triệu Dương tức giận, bôi nhọ tôi, anh có nghĩ đến cảm nhận của tôi không?""Bây giờ anh nói tôi giúp người ngoài?""Xin lỗi nhé, tôi với Triệu Dương đã đăng ký kết hôn, anh ấy là chồng tôi, anh mới là người ngoài."Ngụy Đông Minh bị câu này chọc đau thần kinh, như bị điên đá đổ thùng rác bên đó hắn chỉ vào mũi Tô Linh chửi rủa "Tiện nhân, tiện nhân, tiện nhân!""Mẹ tôi nói không sai, cô chính là một tiện nhân!""Ngụy Đông Minh tôi có gì không bằng Triệu Dương? Thiếu phu nhân nhà họ Ngụy cô không làm, lại tự hạ thấp mình, theo một tên bảo vệ?""Uổng cho tôi yêu cô sâu sắc, đồ tiện nhân không biết điều, đồ đĩ!"Ngụy Đông Minh càng nói càng tức, khoé mắt phát hiện bóng dáng của Triệu Dương đang nhanh chóng lại hắn kịp phản ứng, ngón tay đang chỉ Tô Linh đã bị Triệu Dương nắm trong tay theo tiếng bị bẻ gãy.
Thư Tình giật mình, giọng của người đàn ông rất lạnh lùng, hơi quen nhưng nhất thời cô ta lại không nhớ ra đã từng nghe giọng này ở ta ngạc nhiên hỏi “Anh là ai?”Nói xong, cô ta nhìn cuộc gọi hiển thị trên điện thoại, lúc này mới nhận ra không phải là điện thoại của Triệu Dương mà là một số lạ gọi bên kia mắng “Tao là bố mày!”“Vô vị!”Thư Tình cúp máy lâu sau, điện thoại lại vang lên, sau khi bị cô ta cúp ngang thì người kia liên tục gọi đến vài lần Thư gõ cửa bên ngoài “Tiểu Tình, ai đấy, con ngủ rồi sao? Sao không nghe điện thoại?”Thư Tình hoảng hốt vội cúp điện thoại “A, không có ai đâu ạ, người ta gọi nhầm thôi”.Dứt lời, cô ta ấn vào nút tắt khi điện thoại sắp tắt mày, cô ta nhìn thấy một tin nhắn vừa được gửi đến.“Đồ đàn bà thối tha, tao biết nhà mày ở đâu, vẫn chưa xong chuyện đâu, cứ đợi mà xem!”Thư Tình bị tin nhắn này dọa sợ chui tọt vào trong dù đối phương không nói rõ thân phận nhưng không khó đoán, chắc chắn là đám người lúc nãy gặp ở bệnh không tìm được Triệu Dương nhưng muốn tìm được tên và cách liên lạc của Thư Tình lại quá Tình không biết nên làm thế nào, có ý muốn nói chuyện này cho Triệu Dương nhưng nghĩ lúc này có lẽ anh đã về nhà, nên cô ta không muốn làm phiền đến ta liên tục tự trấn an, đối phương chỉ muốn hăm dọa thôi, không dám làm gì với cô dù thế nhưng cả đêm đó cô ta vẫn không ngủ yên hôm sau, vành mắt xuất hiện quầng thâm đã đành, vết thương trên chân có dấu hiệu trở nên nghiêm trọng điện thoại ra, đều là thông báo cuộc gọi nhỡ và vô số tin nhắn đe nhắn gửi đến toàn là mấy lời mắng nhiếc thô tục và hăm dọa, Thư Tình không dám nghĩ nhiều, cô ta vội xóa hết tin tiên xin nghỉ ở bệnh viện, sau đó mới khập khiễng đi tìm hòm quả mở hòm thuốc ra mới phát hiện, lần trước mẹ cô ta bị trẹo hông đã dùng hết lọ thuốc đỏ và thuốc Thư có thói quen dậy sớm, lúc này chắc chắn đang tập thể dục nhịp điệu ở quảng trường nào ta cũng không gọi cho mẹ mình mà thay đồ, một mình đi ra ngoài.…Một nơi khác, Triệu Dương lái xe chở Tô Linh đến công đây là lần đầu tiên đưa cô đi làm nên tâm trạng của anh hơi căng qua Triệu Dương đã đến đây một lần, nhưng vì đi xe buýt, cả đường đi cứ lắc qua lắc lại nên cũng không có tâm trạng đánh giá nơi nay cẩn thận nhìn lại mới giật mình, không hổ là khu trung tâm của thành phố Thiên Châu, tòa nhà cao tầng mọc lên san sát vào trong đó như lạc vào trong dòng thác sắt thép, bên cạnh là các loại xe lưu thông qua lại, nhịp sống cũng được đẩy nhanh hơn rất Audi A4L của Tô Linh rất bắt mắt ở quận Giang Bắc nhưng ở đây chẳng là gì quanh đều là các loại xe ô tô hạng sang, BBA là loại rất bình thường, Rolls Royce và Bentley không phải là hiếm, đôi lúc có vài chiếc xe thể thao đi ngang xe buýt phải mất hơn một tiếng đồng hồ nhưng lái xe lại chưa đến nửa dần một tòa nhà bức tường màu xanh lam xuất hiện trong tầm nhà cao gần ba mươi tầng, trên tầng cao nhất là một tấm biển khổng lồ - Tập đoàn Tô nghiêm chói sáng, chẳng trách thái độ của dì Mai đối với anh luôn không vừa ý, quả thật nhà họ Tô có tư cách kiêu Linh rất ít khi nói chuyện về công việc khi về thế Triệu Dương chỉ biết nhà họ Tô làm kinh doanh bách ăn nhiều năm ở Thiên Châu, có rất nhiều cửa hàng trong thành phố, cụ thể bao nhiêu, việc kinh doanh thế nào thì anh không Dương vừa lái xe vừa hỏi “Tòa nhà này là tài sản riêng của nhà cô à?”Tô Linh gật đầu “Ừ, năm đó việc kinh doanh của nhà họ Tô có chút khởi sắc, bố mới bác bỏ mọi ý kiến, vay nợ để đầu tư vào tòa nhà này. Anh không biết đâu, để trả khoản nợ của tòa nhà này mà suýt nữa Tô Thị đã bị khoản nợ đã đè bẹp!”Triệu Dương cười gượng, cuối cùng cũng biết cánh cửa nhà họ Tô cao thế hết mọi người đều khoe khoang sự giàu có của họ, họ sẽ nói tôi có mấy căn nhà ở trong thành phố Linh thì ngược lại, người ta hoàn toàn có thể nói nhà tôi có một tòa nhà ở trong thành phố!Triệu Dương cũng không khỏi cảm thấy ngưỡng mộ người bố vợ còn chưa gặp mặt thời điểm đó, bất động sản không có tỷ suất lợi nhuận lớn, mà ông ấy không lấy vốn tích lũy để mở rộng mặt bằng mà dùng nó để xây dựng cao đảm này đặt vào thời điểm hiện tại thì chẳng là gì nhưng vào thời điểm đó thật không dễ dàng tò mò hỏi “Bây giờ chắc hẳn nhà cô không có ai phản đối quyết định của bố cô rồi nhỉ?”Tô Linh không khỏi kiêu ngạo “Phản đối? Trong mấy chục năm nay, tòa nhà này đã nâng giá trị của Tô Thị lên gấp hàng trăm lần, cũng giúp bố tôi trở thành người giàu có hàng đầu ở Thiên Châu, ai dám phản đối chứ?”Triệu Dương không dám tưởng tượng năm đó rốt cuộc nhà họ Tô là nhân vật thế nào nhưng dù bây giờ đã không còn được như vậy, e là cũng không phải là nơi một nhân viên bảo vệ nhỏ như anh có thể ngước giờ anh đã phần nào hiểu được tâm trạng dì Thị có thể có được như ngày hôm nay không biết đã trải qua biết bao lựa chọn và hiểm người ngoài không có trình độ như anh tùy tiện muốn đến ngắt hoa đào, cũng chẳng trách dì Mai lại phản ứng như vậy.“Đầu tư bất động sản sinh lời nhiều hơn kinh doanh, nếu tòa nhà này gần trung tâm thành phố một chút thì càng tốt”.Anh nhìn xung quanh, tòa nhà này nằm ở vùng rìa vành đai một. Nếu gần bên trung tâm thành phố, vậy chắc chắn giá trị sẽ cao Linh biết một chút về tình hình năm đó “Nào có dễ như anh nói? Ban đầu chỉ là vì để giành được mảnh đất này gần như đã tiêu hết tài sản của Tô Thị rồi!”Cô cảm thán một câu “Nhưng cũng vô dụng, bây giờ tòa nhà này đã thế chấp cho ngân hàng rồi”.“Ngân hàng?”“Phải, nếu không phải dùng tòa nhà này thế chấp mấy chục tỷ thì Tô Thị đã phá sản từ lâu rồi!”Dứt lời, Tô Linh lại tự cười nhạo “Nên mới nói nhà họ Tô không cao ngất ngưởng như anh nghĩ đâu. Từ lúc bố tôi bị thương nặng hôn mê thì Tô Thị ngày càng xuống dốc, tài sản hiện giờ còn chưa bằng một phần ba thời điểm ở đỉnh cao kia”.Triệu Dương gượng cười, e là một phần ba này cũng là tài sản anh sống mấy đời cũng không kiếm không biết phải nói thế nào, đành phải an ủi “Tôi tin cô, tình hình công ty nhất định sẽ tốt hơn”.Tô Linh xoa trán “Tốt hơn? Đâu có dễ như anh nói”.Có thể nhìn ra cô không muốn nói nhiều nên Triệu Dương cũng không hỏi hai người đang nói chuyện, cánh cổng tòa nhà đã gần ngay trước xe dừng hẳn, Tô Linh nói “Lát nữa anh đợi tôi ở trên xe, tôi đi lên xử lý chút chuyện, sẽ xuống nhanh thôi”.Triệu Dương gật đầu, thật ra anh đã chuẩn bị tâm lý là sau khi anh biết lịch sử vẻ vang của nhà họ Tô, cũng càng hiểu rõ hơn về khoảng cách giữa hai bây giờ để anh xuất hiện trong công ty và Tô Linh hào phóng giới thiệu anh với các đồng nghiệp ở công nói đến thái độ của dì Mai sẽ thế nào, chỉ riêng nước bọt của mọi người cũng đủ để dìm chết anh!Một nhân viên bảo vệ nhỏ bé vô danh như anh dựa vào cái gì có thể chiếm hữu người phụ nữ như Tô Linh?Triệu Dương nghĩ lại cũng cảm thấy như chuyện hư ảo, vậy mà chuyện này lại xảy ra với anh!
Tô Hạo nhất thời cũng không cãi được “Chị… Chị có… Có quyền gì mà tự quyết định hôn sự của mình chứ”?Tô Linh dở khóc dở cười “Chuyện hôn sự của chị nhưng chị lại không có quyền quyết định ư? Lẽ nào em lại có quyền sao?”Tô Hạo không biết phải nói thế nào “Nhưng mà, vậy chị cũng không thể gả cho cái tên bảo vệ thấp kém đó chứ”!Tô Linh cười khẩy “Chị gả cho ai là chuyện của chị, cũng không đến lượt em khua tay múa chân! Hơn nữa, chị chẳng thấy anh ấy có gì đáng xấu hổ cả, em bớt ở đây làm mấy trò kỳ quái đi”!Sắc mặt Tô Hạo bỗng trở nên trắng bệch, run rẩy không nói nên lời “Chị… Chị còn cần mặt mũi không đó? Thể diện của nhà họ Tô đều bị chị hủy hết rồi”!Vừa dứt lời, một tiếng “bép” đột nhiên vang lên!Tô Linh tát một cách dứt khoát, không chút chần nhìn chằm chằm vào khuôn mặt non nớt đang kinh sợ trước mặt “Cây ngay không sợ chết đứng, có gì mất mặt đâu chứ? Còn em thì sao, nhà họ Ngụy đã hứa cho em lợi ích gì mà khiến em phải đánh mất thể diện để chạy đến đây chứ?”Trông Triệu Dương hết sức vui vẻ, cho dù vừa rồi Tô Linh không làm gì thì thì anh vẫn phải dạy tên công tử bột nhà họ Tô này cách làm chuyện với chị họ như thế, lẽ nào cả nhà họ Tô không có ai dạy cậu ta lễ nghi phép tắc, phải biết tôn trọng người lớn hay sao?Tô Hạo bụm má, vẻ mặt dường như không thể tưởng tượng nổi “Chị… Chị dám đánh tôi”?Tô Linh hít sâu một hơi “Tô Hạo, tôi cảnh cáo cậu lần cuối, hôn sự của tôi không đến lượt cậu nhiều lời”!Tô Hạo vừa giận dữ vừa xấu hổ quay đầu lại “Bác Ngụy, bác cứ yên tâm, nhà họ Tô sẽ không đồng ý chuyện kết hôn này đâu, anh Đông Minh mới là anh rể của cháu”!Bà Ngụy nhìn cậu ta một cách chán ghét “Đồ rác rưởi vô dụng, Tô Linh nói không sai chút nào, ở đây không đến lượt cậu vẽ trò đâu!”Nói xong, bà ta đột nhiên phá lên cười, “Được đấy nhỉ, chẳng trách lúc nãy đồng ý vui vẻ như thế, thì ra cũng chỉ là một món đồ second-hand”!Ngụy Đông Minh cau mày “Mẹ, tại sao mẹ lại nói như vậy”?Bà Ngụy cười khinh bỉ “Không nói như thế thì phải nói như nào đây? Cô ta dám làm ra chuyện bỉ ổi như vậy, lẽ nào mẹ lại không thể nói sao”?“Đúng là con nhà nòi, giống hệt mẹ nó ngày xưa! Tiện nhân!”Trong nháy mắt, thái độ của hai người lập tức thay đổi!Lúc nãy bà Ngụy đồng ý cuộc hôn nhân này, căn bản cũng chẳng quan tâm đến tai tiếng cho sợ đàm tiếu, chỉ cần không có chứng cứ thì cuối cùng lời đồn cũng tự mất đi mà bây giờ thì khác, Tô Linh thật sự đã có giấy đăng ký kết hôn với một người bảo vệ cỏn con, đây mới là chứng cứ thiết thực nhất!Không có bức tường nào không lọt gió, lịch sử hôn nhân cũng được ghi chép rõ ràng, đương nhiên cũng sẽ không giấu được người muốn biết về nhà họ Ngụy những năm gần đây có vẻ tốt đẹp, nhưng đằng sau lại có rất nhiều kẻ bây giờ chấp nhận Tô Linh thì nhà họ Ngụy sẽ thành cái gì đây?Dùng lại đồ cũ của tên thấp kém đó, há chẳng phải sẽ thành trò cười cho mọi người ở toàn Thiên Châu hay sao?Bà ta sẽ không bao giờ cho phép điều này xảy ra! Tô Linh siết chặt nắm đấm, giọng điệu cũng vô cùng có lực “Bà im đi, bà có tư cách gì để nói mẹ tôi chứ?”Bà Ngụy chế nhạo “Sao thế, bị tôi nói trúng tim đen rồi à?”Ngụy Đông Minh vội vàng khuyên can “Tiểu Linh, em đừng hiểu lầm, mẹ anh không có ý đó đâu, em đừng để bụng!”Tô Linh đẩy Ngụy Đông Minh ra, tiến lên một bước, rồi nhìn chằm chằm vào bà Ngụy “Bà Ngụy à, mong bà hãy biết tôn trọng một chút!”Cô hiếm khi kiềm nén được cơn giận, cho dù không thể thành vợ chồng với Ngụy Đông Minh, nhưng cũng không muốn làm kẻ dù trong lòng cô luôn phản đối cuộc hôn nhân sắp đặt của gia đình, nhưng cô cũng không muốn phải trở thành tội nhân bị cả nhà họ Tô chỉ trích, càng không muốn những năm tháng vất vả của bố mình bị hủy hoại trong tay điệu của bà Ngụy càng thêm chua chát “Cô cũng xứng nói chuyện tôn trọng với tôi ư? Đồ mặt dày”!Ngụy Đông Minh rất ít khi cảm thấy hoảng loạn, nhất định phải làʍ ȶìиɦ hình ổn lại “Mẹ à, mẹ đừng nói nữa có được không”?Hắn gần như cầu xin “Chuyện này là do Tô Linh có hơi tùy hứng, nhưng vừa nãy con cũng đã nói không tính toán chuyện lúc trước rồi, chúng ta hãy nghe cô ấy giải thích đi”.Bà Ngụy cười khẩy “Giải thích? Cần phải giải thích nữa sao? Lát nữa mẹ sẽ tìm Ngô Mai để hỏi cho ra lẽ, đây là loại phụ nữ mà nhà họ Tô nuôi ra đây ư”?Lời nói của bà ta càng lúc càng trở nên khắc nghiệt “Con gái nhà lành cái gì chứ? Tôi khinh, thứ đ*ếm đê tiện thì có, một món hàng thấp kém cho thằng bảo vệ”!Tô Linh rất hiếm khi nghe thấy những lời bẩn thỉu như vậy, nhưng lúc này cô chỉ có thể nhẫn nhịn, ngay cả Triệu Dương cũng bị cô cản Đông Minh cũng đã biết trước hậu quả, cố gắng xoa dịu “Mẹ à, mọi chuyện không như mẹ nghĩ đâu…”Bà Ngụy ngắt lời “Vậy là thế nào? Chẳng lẽ con thật sự muốn lấy cô ta ư”?Ngụy Đông Minh gật đầu “Đúng vậy”!Hắn vô cùng kiên định, một phần là do đã theo đuổi Tô Linh nhiều năm, và cũng không muốn công sức của mình phải đổ sông đổ mặt khác thì không cam tâm khi thua bởi một tên vô danh tiểu tốt như Triệu trước đến nay Ngụy Đông Minh luôn là người chọn phụ nữ, tại sao giờ lại đến lượt hắn bị chọn chứ?Chuyện này mà đồn ra ngoài, có khi bị giết còn thấy dễ chịu hơn!Bà Ngụy mỉa mai “Lẽ nào con muốn mọi người ở toàn Thiên Châu này biết con dâu nhà chúng ta đã từng kết hôn hay sao? Con gái nhà lành mà Ngụy Đông Minh con lấy lại là một món đồ second-hand ư”?Ngụy Đông Minh thì thầm “Mẹ à, Tô Linh có hơi tùy hứng làm bậy, sau này con sẽ dạy dỗ cô ấy, chuyện này hãy để chúng ta tự xử lý đi, được không”?Bà Ngụy cười khẩy, “Con nói cũng chẳng ích gì nữa, cô ta chính là thứ đồ dùng lại, đã kết hôn hai lần rồi, dù sao mẹ cũng sẽ không đồng ý chuyện này đâu”!Mặt Tô Linh đanh lại, từ nhỏ đến lớn, cô chưa bao giờ bị sỉ nhục như cùng cô cũng không thể nhịn nỗi, bèn liếc mắt nói “Xin bà hãy rạch ròi một chút, hôm nay là do phía nhà họ Ngụy đích thân đến để giảng hòa, tôi cũng đã đồng ý rồi!”“Còn nữa, chuyện này từ đầu tới cuối tôi chả thấy có lỗi gì với Ngụy Đông Minh cả, đúng hay sai thì anh ta mới là người rõ nhất!”“Huống hồ chi là nhà họ Ngụy các người muốn cưới, tôi đã đồng ý gả lúc nào đâu?”“Từ đầu đến đuôi đều là bà tự biên tự diễn, bà đã hỏi tôi câu nào chưa?”“Bây giờ tôi có thể nói rõ ràng với bàluôn, tôi có thể làm bạn với Ngụy Đông Minh!”“Còn về chuyện vợ chồng? Xin lỗi nhé, tôi đã có chồng rồi, anh ấy tên Triệu Dương!”Ánh mắt bà Ngụy bỗng trở nên phẫn uất, giống như đang bị vạch áo cho người xem lưng.“Một con đ*ếm không biết xấu hổ, làm con dâu của nhà họ Ngụy thì không muốn, cứ lại phải đi ôm ấp với cái thứ rác rưởi này?”“Đồ thấp hèn”!“Hôm nay tao sẽ thay mặt nhà họ Tô, thay mặt bố mẹ mày để dạy dỗ mày cho thật tốt!”Vừa dứt lời, bà ta liền bước lên phía trước, vung tay tát mạnh xuống!Tô Hạo bấu chặt lấy gò má đang đau nhức, ánh mắt phẫn uất khó thời Ngụy Đông Minh cũng cười mỉa mai lên tiếng, quả nhiên là tiện nhân, không đánh không được, thật hạ đẳng!Mỗi người đều có suy nghĩ riêng, Tô Linh giống như đang ở trong tâm bão, quật cường không chịu nhượng bộ, nhưng căn bản cô cũng không có cách nào để rút sau cũng không còn sự ủng hộ của nhà họ Tô, nên cho dù có tránh được bây giờ, thì tương lai vẫn chưa biết được?Bà Ngụy vẫn chưa vừa lòng, dường như còn muốn dẫm đạp lên cả danh dự và sự kiêu ngạo của nhiên, thời gian như dừng tay to béo của bà ta bị giữ trêи không trung, mặc cho bà Ngụy mặt mày tái mét cũng không thể nào nhúc nhích Linh quay đầu lại thì thấy chính là Triệu Dương!
Trong phòng VIP còn có anh trai và chị dâu, chẳng mấy chốc họ đã quên đi chuyện ngượng ngùng khi người trong nhà kính bà Triệu một ly trước rồi lúc này mới bắt đầu nói chuyện gia mặt Tô Linh nở nụ cười nhưng giày cao gót thì lại đang giẫm mạnh lên mũi chân Triệu thấp giọng nói “Triệu Dương, không nhìn ra, anh cả còn nói anh ngay thẳng thật thà, vừa rồi là sao đây?”Triệu Dương không thay đổi sắc mặt nói “Sao gì chứ?”“Còn giả vờ ngốc với tôi có phải không? Anh đừng nói là anh không nhận ra ánh mắt ẩn ý đưa tình và dáng vẻ oán giận trong lòng đó!”“Tôi thật sự không biết gì hết, tính cả lần này nữa thì cũng mới là lần thứ hai tôi gặp cô ấy...”“Tôi tin anh mới là lạ đó, khi nãy ở bệnh viện thì có Thư Tình. Bây giờ về nhà thì hay rồi, lại có một em gái thanh cao, thuần khiết! Triệu Dương, rốt cuộc bên cạnh anh còn có bao nhiêu phụ nữ hả?”Triệu Dương kêu oan “Sao lại thành người phụ nữ của tôi rồi? Tô Linh, cô nói chuyện có lý lẽ không vậy? Thư Tình đó thì tôi nhận, nhưng cô gái khi nãy quả thực không liên quan gì đến tôi!”Tô Linh hừ một tiếng, tâm trạng khó chịu, muốn phát tiết một thực nếu suy nghĩ kỹ một chút, cô còn thấy mừng thầm. Triệu Dương có thể được những người phụ nữ khác xem trọng, không phải đang cho thấy tầm nhìn của cô không hề tệ sao?Nếu Triệu Dương thật sự không có sức hấp dẫn và chút bản lĩnh nào, vậy thì sao cô lại phải tự mình chuốc khổ vào người chứ?Có phụ nữ nhìn chằm chằm Triệu Dương thì đã sao?Nếu như cô thực sự có ý định ở bên Triệu Dương, lẽ nào còn để cho những người phụ nữ kia có cơ hội ư?Nhìn dáng vẻ lo lắng giải thích của Triệu Dương, chị dâu ở bên cạnh trêu ghẹo “Tiểu Linh, vẫn là em có bản lĩnh. Mới mấy ngày nay mà đã thuần phục được con ngựa hoang của nhà mình rồi!”Mặt Tô Linh hơi ửng đỏ, trừng mắt với Triệu Dương “Ai mà thèm chứ!”Mọi người cười ha hả, đúng lúc này bên ngoài truyền tới âm thanh hỗn có vẻ như là tiếng thủy tinh vỡ, còn kèm theo tiếng phụ nữ thét thời còn có tiếng đàn ông lớn tiếng “Mẹ kiếp, đập phá cho tao!”Bà Triệu đặt đũa xuống, nói “Hai anh em con ra xem có chuyện gì vậy”.Từ trước đến nay bà ấy không phải là người sợ phiền phức, huống hồ ở nơi như quận Giang Bắc này, nếu như quá dễ nói chuyện thì đã bị đám côn đồ đến bắt nạt từ lâu giống như những chủ nhà khác, bà Triệu cho rằng, nếu như anh Lý đã thuê mặt tiền của nhà mình để buôn bán mà thực sự gặp chuyện thì nhà họ Triệu tuyệt đối sẽ không thể ngồi yên không để ý anh em vội vàng ra tới hành lang, anh cả vô cùng kinh dù quận Giang Bắc hơi hỗn loạn, nhưng khu phố Đông Phong này dường như không có ai dám tới gây là vì, bà Triệu là trưởng ban trật tự của khu phố. Mặc dù nói chỉ là tổ chức tự phát của dân, cấp dưới đều là những ông bà những côn đồ của khu này, nhìn thấy đều sẽ ngoan ngoãn một tiếng gọi “ông, bà”, ai còn dám tới gây phiền phức chứ?Hai là còn có Triệu Dương, từ sau khi anh đi lính, những tên côn đồ trên phố dám tới gây phiền phức đều bị anh đánh sợ chết cả con phố, cũng không có ai phải nộp cái gọi là phí bảo nên, hai anh em có cùng một phán đoán, những kẻ này chắc chắn không phải là côn đồ của vùng cả dặn dò một câu “Cẩn thận!”Triệu Dương gật đầu, đi tới đại sảnh. Khi nãy bảy, tám bàn ăn đầy khách ngồi, ồn ào náo nhiệt mà lúc này chẳng còn ai, bàn ghế trống trừ một nhóm người nấp ở cửa để hóng hớt thì trong phòng là một mớ hỗn mặt đất toàn là mảnh vỡ của cốc chén, bát đũa, mấy cái bàn cũng bị lật tung người đàn ông đầu trọc ngồi ở giữa, vừa cầm khăn tay lau mặt, vừa cười Dương nhìn hắn, vạt áo và trên mặt hắn đều là bia, cách đó không xa Lý Đan đang run lẩy bẩy ở phía sau vợ anh Lý. Không cần nghĩ nhiều cũng đã rõ là có chuyện gì xảy đàn ông trọc đầu không nói gì, một tên côn đồ bên cạnh quát lớn “Nhìn cái gì? Còn không mau qua lau sạch cho đại ca tao đi!”Có kẻ chửi bậy “Lau sạch mà được à? Đại ca, anh đừng cử động, để con ranh kia liếm sạch cho anh!”Dứt lời, bên tai đầy rẫy những lời nói bậy bạ khó Lý vội vàng tiến về phía trước “Đại ca, là em gái tôi không hiểu quy tắc, con gái quê mùa mới từ dưới quê lên, đại ca đừng chấp nhặt với nó!”Vợ anh Lý cũng phụ họa theo “Đúng vậy, đại ca, em chồng tôi không hiểu chuyện. Tiền cơm hôm nay xin miễn phí cho anh, ngoài ra, chúng tôi sẽ bồi thường thêm cho anh hai mươi nghìn tệ tiền giặt áo, anh thấy thế nào?”Bên cạnh có tiếng quát tháo của tên đàn em “Mẹ kiếp, vừa đấm vừa xoa à, coi ai là đứa trẻ lên ba thế hả?”Tên đầu trọc quát lớn một câu “Im miệng, đừng dọa con gái nhà người ta sợ hãi”.Tên đàn em đó hét lên “Vâng, vâng, vâng, đại ca của tao đã không so đo rồi, còn không mau tới xin lỗi!”Triệu Dương đang muốn tiến lên thì bị anh cả giữ hiểu ý của anh cả, chuyện này có thể tự hòa giải là tốt nhất, dù sao hai anh em họ cũng không thể ngày ngày canh giữ ở đây, nhưng chuyện làm ăn của anh Lý thì ngày nào cũng phải mở mấy tên côn đồ này đã muốn gây sự với họ thì chúng sẽ có hàng trăm cách khiến họ không thể nào mở cửa buôn bán được cần làm gì nhiều, chỉ cần tìm hai gã đàn ông vạm vỡ có hình xăm đứng ở chuyện làm ăn của nhà hàng ít nhất cũng phải giảm phân nửa, lại không tìm ra được chút lỗi lầm nào của hắn nên không thể làm gì nên làm ăn kinh doanh, điểm quan trọng nhất chính là dĩ hòa vi quý, hòa khí mới có thể phát kia Triệu Dương không hiểu mấy chuyện làm ăn kinh doanh lắm, nhưng sau khi tiếp xúc với Tô Linh, mưa dầm thấm lâu, ít nhiều anh cũng hiểu biết được một nên nghe theo anh cả, anh không can thiệp phía Lý Đan cũng biết mình đã gây họa. Nếu ngày thường gặp phải tên côn đồ động tay động chân thì cô ta sẽ nhẫn nhịn một chút hoặc trốn đi là hôm nay, tâm trạng cô ta không được tốt, bị tên đầu trọc đó liên tục trêu ghẹo, không nhẫn nhịn được nên mới hất một cốc bia vào người dù trong lòng dễ chịu không ít nhưng lại gây ra phiền phức không hề tính cách của cô ta, cho dù thế nào cũng sẽ không bằng lòng cúi đầu nhận sai trước mặt gã đầu trọc sau khi cô ta tới Thiên Châu, ăn ở đều là nhờ anh trai, mỗi tháng còn nhận tiền lương. Mặc dù chị dâu không nói gì nhưng cô ta lại không thể không ghi nhớ ân tình thấy bản thân gây tai họa cho anh trai, cô ta cũng không muốn làm lớn chuyện thế cô ta tiến lên một bước, kết quả còn chưa kịp mở miệng đã bị một tên côn đồ đẩy một ta rất ít khi đi giày cao gót, lại thêm chân không vững nên đã ngã cắm mặt vào ngực gã đầu đầu trọc cười ha hả, lôi thẳng cô ta ngồi lên đùi nay vốn dĩ hắn đến không phải vì phụ nữ, kết quả vừa nãy khi nhìn thấy Lý Đan đã không nhịn được mà trêu đùa một ngờ là cô gái này lại rất nóng tay to lớn của gã không thành thật “Cô bé, sau này theo anh đi, đảm bảo em được ăn no uống say, tuyệt hơn làm phục vụ như này nhiều, thế nào?”Lý Đan bắt đầu giãy giụa “Buông tôi ra! Anh ơi!”Anh Lý ở bên cạnh vội vàng bước lên trước “Đại ca, đứa em gái quê mùa, chưa trải sự đời, mong anh giơ cao đánh khẽ...”Một tên côn đồ bước lên ra tay “Buông cái quần què, cút, chỗ này có chuyện của mày hả?”Anh Lý không tránh kịp, khi sắp bị đánh trúng vào mặt thì đột nhiên có người phía sau kéo anh ta lại.
Người còn chưa tới gần đã rụt rè gọi tên "Anh Dương, là anh à?""Cô là?"Triệu Dương liếc nhìn cô ta, cảm thấy khá quen nhưng không nhớ ra tới khi đến gần, anh mới nhớ ra "Cô là cô gái hôm qua?"Có vẻ như cô gái hơi áy náy, giọng nói cũng nhỏ nhẹ "Là tôi, xin lỗi nhé...”Triệu Dương cười gượng, nếu không phải vì cô gái này thì Tiểu Ngũ sẽ không nhất thời xúc động, anh cũng không bị cuốn vào việc rắc rối ngày hôm trọng hơn là hôm qua cô gái này đột nhiên trở mặt, khiến anh rơi vào thế bị động khi giải quyết chuyện dù, cuối cùng nhờ có Cửu Xử can thiệp vào, mọi việc đều được xử lý êm xuôi và không để lại hậu quả gì, nhưng vô duyên vô cớ nợ Đường Nhu một ân huệ, sau này cũng phải trả nhiên, hôm nay cô ta lại chủ động tìm tới cửa là có ý gì, đơn giản chỉ xin lỗi chuyện hôm qua thôi sao?Triệu Dương hỏi "Cô tới... tìm tôi à?""Ừ, Tiểu Cường không nhận điện thoại của tôi..”."Xem ra tôi đoán không sai, hai người đã sớm quen biết!"Quả thật, Triệu Dương đã sớm cảm thấy quan hệ của Tiểu Ngũ và cô gái này không bình thường, bây giờ mới có thể xác định gái cúi đầu nói "Ừ, tôi là bạn của Tiểu Cường..”.Triệu Dương mỉm cười nói "Bạn? Tôi nghĩ là bạn gái mới đúng chứ?""Không... là do tôi không xứng với Tiểu Cường…”Nghe đến đây, Triệu Dương biết ngay giữa hai người này chắc chắn có không ít chuyện cũng lười hỏi, dứt khoát nói "Hôm nay cô tìm tôi có việc gì?""Là thế này, à... nhờ anh trả lại cho anh ấy giúp tôi!"Dứt lời, cô ta lấy trong túi xách ra một túi tài liệu dày Dương đặt vào tay ước lượng, bên trong hẳn là tiền mặt, xem trọng lượng cũng không nhẹ, ít nhất cũng phải có mấy nghìn giọng điệu của cô ta, số tiền này hẳn là của Tiểu Ngũ, anh liên tưởng đến thói quen chi tiêu dè sẻn của Tiểu Ngũ nên cũng đoán sơ lược vấn Dương hỏi thử "Sao cô không đưa trực tiếp cho cậu ấy?""Anh ấy không chịu gặp tôi, tôi biết, nhất định là anh ấy tức giận chuyện tối qua, tôi không trách anh ấy!"Triệu Dương có thể nhìn ra dường như cô ta có chuyện khó nói "Sở dĩ hôm qua cô không nói thật, có phải vì trong tay anh Đao kia đã có được thứ gì đó không?"Nghe đến đây, sắc mặt cô gái thay đổi rõ rệt "Không, không có gì, chuyện đó... anh Dương... tôi đi trước đây!"Triệu Dương còn định nói gì đó, nhưng cô gái đã nhanh chân rời chưa kịp đuổi theo thì bỗng nhiên bị người ta gọi một giọng nữ trong trẻo "Anh Dương!"Triệu Dương quay lại nhìn, lần này là người quen tên là Tiểu Ngọc, làm tiếp khách ở Huy Hoàng, thỉnh thoảng đóng vai những cô hầu gái đi tiếp rượu, cô ta chính là người tiếp Từ Tam hôm nay, nghe Từ Tam lải nhải đến trưa, cứ mười câu thì hết chín câu là về cô ta."Anh Dương, anh còn để ý tới cô ta làm gì!"Tiểu Ngọc vừa nói, vừa vươn cổ nhìn về phía cô gái vừa Dương thấy kỳ lạ "Hai người quen biết à?"Sau khi hỏi xong, anh bỗng nhiên thấy mình hỏi thừa, cô gái lúc nãy cũng làm ở Huy Hoàng, hai người không biết nhau mới là lạ!Giọng điệu của Tiểu Ngọc mang theo mấy phần xa cách "Quen, mà cũng không thân, cô ta mới đến chưa được bao lâu”."Đi, vào trong rồi nói".Triệu Dương vừa nói vừa bước vào quầy Ngọc chủ động nói "Anh Dương muốn uống gì, hôm nay em mời!"Triệu Dương hoài nghi nhìn cô ta, bây giờ tâm trạng anh cũng buồn phiền, đúng là muốn uống ít rượu giải điều tại sao cô gái này lại muốn mời anh?Tiểu Ngọc nhìn ra nghi ngờ của Triệu Dương "Anh Dương, anh chắc không biết, bây giờ anh là anh hùng của Huy Hoàng chúng em, có thể mời anh uống rượu là vinh hạnh của em!"Triệu Dương cười ha hả "Nói xem, sao một ngày không gặp mà tôi đã thành anh hùng rồi?"Anh cũng không thích cái danh "Anh hùng" này lắm, nếu được, anh tình nguyện làm một người có trí dũng, để bản thân và những người bên cạnh không phải chịu thiệt anh hùng không giống vậy, anh hùng luôn phải hy sinh bản thân để bảo vệ cho tập Ngọc gọi một ly rượu, vẻ mặt vô cùng sùng bái nói "Bởi vì anh lợi hại, ngay cả anh Đao cũng không sợ! Hôm qua các anh bị cảnh sát đưa đi, tất cả đều nói rằng các anh sẽ không thể ra ngoài được, kết quả nửa giờ sau các anh đã được trả tự do!"Triệu Dương bật cười, có vẻ như mấy tên bảo vệ bị bắt vào cục cảnh sát với anh lúc trở về đã hết lời khen ngợi anh."Anh Dương, rốt cuộc anh là ai? Ngay cả loại côn đồ như anh Đao mà cũng sợ anh, hơn nữa anh đến cục cảnh sát mà cứ như đi về nhà vậy?""Cô còn trẻ mà trong đầu lắm mưu mô thế? Tôi không phạm pháp, tình tiết vụ án cũng rõ ràng, đương nhiên là được thả ra, chứ không phức tạp như cô nghĩ đâu”."Chậc, chậc, chậc, anh Dương, anh đừng gạt em, anh đập ba chai rượu vào đầu anh Đao mà là chuyện nhỏ à? Nếu đổi thành người khác, không chết thì cũng chỉ còn nửa cái mạng!"Triệu Dương không muốn bàn về chuyện này nữa nên đổi chủ đề "Đúng rồi, cô gái vừa đứng ở cổng nói chuyện với tôi tên là gì?""Cô ta hả, tên là La Thiến, không cùng nhóm với chúng em".Triệu Dương cảm thấy kỳ lạ "Đều là đồng nghiệp cùng công ty, sao còn kết bè kéo phái?"Tiểu Ngọc vội vàng giải thích "Nhưng mà không giống, bọn họ làm bán thời gian, còn chúng em là toàn thời gian, là nhân viên chính thức!"Triệu Dương không hiểu Ngọc bật cười "Anh Dương, sao anh ngốc thế? Chúng em là chính thức chỉ tiếp rượu, ca hát với khách, còn bọn họ thì...”Tiểu Ngọc không nói hết, nhưng Triệu Dương cũng hiểu ta đột nhiên xích lại gần và nói "Anh Dương, sao anh quan tâm cô ta thế, thích cô ta rồi à?""Cô nghĩ đi đâu vậy? Tôi chỉ cảm thấy hình như cô ta có nỗi khổ riêng thôi"."Chuyện này thì em không rõ, có điều em nghe người ta nói, hôm nay người của anh Đao vẫn đang tìm cô ta đấy!"Triệu Dương còn định hỏi nữa, Tiểu Ngọc đã đổi chủ đề "Anh Dương, chắc anh không biết, có rất nhiều cô gái trong nhóm chúng em yêu thích anh, nếu anh muốn có bạn gái thì em có thể giới thiệu cho anh! Nói đi, anh thích kiểu con gái nào?"Triệu Dương cười gượng "Tôi đã có gia đình rồi".Tiểu Ngọc tỏ vẻ thất vọng "Thật hay giả vậy? Có phải là tổng giám đốc Vương không?"Triệu Dương liếc mắt "Không phải, đừng đoán mò, nhanh đi làm việc đi!"Tiểu Ngọc lè lưỡi, đặt một tờ nhân dân tệ lên bàn, nói với nhân viên pha chế “Ly này em mời!"Nhân viên pha chế xông tới "Anh Dương, Tiểu Ngọc là đóa hoa của chúng tôi đấy, tôi thấy là cô ấy có ý với anh rồi!"Triệu Dương trợn tròn mắt, sao vừa mới qua một đêm mà anh lại trở nên nổi tiếng thế này?Ngồi chưa đến nửa phút mà cũng bị nhân viên pha chế này nhận rượu này hơi tẻ nhạt, anh liền hỏi "Tổng giám đốc Vương đang ở đâu?"Người phục vụ chỉ "Chắc là trong văn phòng, tôi vừa thấy cô ấy vào trong".Triệu Dương kín đáo bỏ tiền cho nhân viên pha chế "Ly này tôi tự trả, tờ kia lát nữa trả lại cho Tiểu Ngọc".Nhân viên pha chế không để ý "Này, anh Dương, anh khách sáo với cô ấy làm gì? Đám con gái này kiếm tiền rất dễ, đã trả tiền rồi thì anh cứ uống thôi chứ?”Triệu Dương nhìn chằm chằm hắn một lúc "Tôi chưa từng tiêu tiền của phụ nữ! Còn nữa, Tiểu Ngọc kiếm tiền rất vất vả, tiền này cũng sạch sẽ, sau này nói chuyện chú ý một chút, lỡ truyền đến tai con gái người ta sẽ khiến họ tổn thương!"Thấy bóng lưng của Triệu Dương đi lên lầu, nhân viên pha chế mắng một câu "Hừ, giả bộ con khỉ!"Hắn nói xong liền cất tiền vào túi mình, đúng lúc này, một bóng người bước nhanh tới!
can ve cua nguoi dep