Cùng tổng tài Daddy cưng chiều mẹ (full) - Tô Kim Thư - Lê Hữu Tuấn (Truyện tác giả: Song) - Chương 119- Website đọc truyện online miễn phí mãi mãi - tamlinh247 Sao đột nhiên lại nhớ đến gọi điện cho em" tôi thấy cô ngứa da rồi Thiếu đòn! Chàng rể Tây Johan Wicklund rất được lòng gia đình nhà vợ. Để hâm nóng tình cảm, vợ chồng Đoan Trang thường xuyên cùng nhau đi du lịch, tận hưởng hạnh phúc hôn nhân. Johan Wicklund còn rất cưng chiều con gái Sol. Cô bé sở hữu nhiều nét đẹp của cả bố và mẹ. Yêu Sâu Nặng: Đế Thiếu Âm Thầm Cưng Chiều Vợ , chương 887 của tác giả Bạo Mễ Hoa cập nhật mới nhất, full prc pdf ebook, hỗ trợ xem trên thiết bị di động hoặc xem trực tuyến tại SStruyen.com. Cưng chiều vợ nhỏ trời ban Chương 1791. Chương Diệp Linh và Hoa tỷ đều đi rồi, người đại diện của Trần Viên Viên đi lên trước: "Bỏ đi Viên Viên, đừng tức giận, ngày mai là cảnh đầu tiên của "Kiếp Phù Du", phải mặc sườn xám, với gương mặt và dáng #pov [R18 nhẹ] nếu đã sa lầy vào vũng bùn đầy máu thì chẳng thể nào thoát ra được nữa,cô/cậu chẳng tin vào tình yêu vì sẽ ảo tưởng rằng sẽ có một thiên thần kéo em khỏi vũng sa lầy ư?thật buồn cười~,suy nghĩ y hệt như mấy con ruồi mất não được cô/cậu cưng chiều mà nghĩ rằng sẽ kéo được em khỏi Vay Nhanh Fast Money. Reads 71,646Votes 3,908Parts 20Complete, First published Jul 26, 2020Table of contentsSat, Sep 18, 2021Chương 1 " Chú " đẹp trai Sat, Sep 18, 2021Chương 2 Nhóc con hàng xóm Sat, Sep 18, 2021Sat, Sep 18, 2021Sat, Sep 18, 2021Sat, Sep 18, 2021Chương 6 Cháu của chú đẹp trai Sat, Sep 18, 2021Chương 7 Đến lớn vẫn cưng chiều Sat, Sep 18, 2021Chương 8 Tài xế Dương ThanhSat, Sep 18, 2021Sat, Sep 18, 2021Sat, Sep 18, 2021Chương 11 Đừng chạm vào em ấy Sat, Sep 18, 2021Chương 12 Đừng chạm vào em ấy Sat, Sep 18, 2021Sat, Sep 18, 2021Chương 14 Ngủ ngon nhé, bảo bối nhỏ Sat, Sep 18, 2021Sat, Sep 18, 2021Sat, Sep 18, 2021Sat, Sep 18, 2021Sat, Sep 18, 2021Chương 19 Kết thúc viên mãnSat, Sep 18, 2021Không Nhận Chuyển Ver 🚫 Tác giả Mộc Nhi Cỏ🍀 Thể Loại Bá đạo, thâm tình, bác sĩ công x học sinh, đại thiếu gia, miệng lưỡi thụ, trâu già gặm cỏ non, ngọt, HE, dễ thương, ấm áp Văn Án Bộ này nằm trong hệ liệt 1 tên là "Thanh Xuân Của Đôi Ta" với hai bộ khác nằm trong hệ liệt là Những Tháng Năm Bình Yên và bộ Nuôi Vợ Ngốc Couple chính Phác Dương Thanh x Tử Hoàng Vì dạo này chị em đang rất thích cặp Thanh x Hoàng, cho nên Cỏ quyết định đăng sớm nè... Chuyện kể về quá trình Tử Hoàng lớn lên cùng với "chú" hàng xóm Dương Thanh, và tình cảm hai người cứ theo năm tháng mà phát triển... Tuy miệng lưỡi có chút đanh đá, nhưng trong lòng Tử Hoàng biết, nếu không phải người kia, thì cậu không thể vui vẻ được. Bởi vì cậu biết, anh chính tấm khiên chắn, bao dung cậu suốt cả một đời Thật ra, cái mở đầu này nó lừa tình thôi, đọc văn án sẽ rõ hơn nhé v truyện ngọt ngào ấm áp không ngược30lgbt Tiếng trẻ con non nớt vang lên, ánh mắt của Tử Hoàng hiện lên như vừa luyến tiếc vừa van xin cô chủ nhà cho mình được ở lại. Nhưng mà Phác phu nhân còn chưa kịp nói gì thì mẹ của nhóc con đã cười ôn nhu nói - Thật ngại quá, Tử Hoàng một khi đã thích người nào thì sẽ bám người đó mãi thôi... Chị cùng cháu đừng lo, khi về tôi sẽ dạy dỗ lại thằng bé Phác Dương Thanh nghe vậy thì liền nhẹ nhõm cả người, trong lòng còn nghĩ thầm - Cuối cùng bà mẹ này vẫn biết dạy con. Thật tốt quá, tốt quá Nhưng mà đừng vội mừng làm gì rồi đau khổ sớm.... Tử Hoàng ôm cổ mẹ mình, môi bĩu ra như sắp khóc làm nũng nói - Bác gái, Hoàng muốn ngủ với chú đẹp trai, bác gái cho Hoàng ngủ một đêm nha~~ Mẹ thương Hoàng đi mà Phác phu nhân từ khi chồng mất, con gái lớn thì đi lấy chồng. Còn thằng con trai thì lại không thích nói chuyện, cho nên đâm ra bà có chút buồn chán. Bây giờ nhìn nhóc con hàng xóm vẻ mặt ngây thơ vô tội này, trái tim của vị phu nhân của chúng ta liền mềm nhũn. Vội bế nhóc con từ tay mẹ cậu, vừa nói - Được rồi, Hoa Hoa à... Em cứ về phụng bồi chồng mình đi, dù gì nhóc con này cũng dễ thương lại ngoan ngoãn. Để thằng bé ở lại một đêm với Dương Thanh cũng không sao đâu, đừng ngại ngùng gì cả - Mẹ... Con không đồng ý Phác Dương Thanh cảm thấy, mẹ mình không khác gì đem con cống nạp cho giặc. Nhìn thằng bé kia ôm cổ Phác phu nhân, anh chỉ hận đến nghiến răng nghiến lợi. Mà mẹ của Tử Hoàng thì lại tiến đến, nói với bà - Chị Vân, đừng chiều thằng nhóc con này. Sẽ khiến nó sinh hư đó, dù gì chúng ta cũng chỉ là hàng xóm, em không thể làm phiền chị được.... Tử Hoàng, mau qua đây với mẹ - Mẹ... Hoàng không muốn về, Hoàng muốn ngủ với chú ấy. Mẹ không thương con hả? Phác phu nhân nghe giọng nói trẻ con cưng cưng ấy, liền không nghĩ gì nhiều nữa mà trực tiếp xoay người bế cậu đến trước mặt Dương Thanh, nhẹ giọng nói - Dương Thanh, mau ẵm em lên phòng ngủ đi. Thằng bé có vẻ thích con, để nó ngủ lại đây một đêm cũng không sao đâu - Mẹ... Nó là con hàng xóm, đâu có quan hệ máu mủ ruột thịt gì với mình đâu ? Đừng có lo chuyện bao đồng như vậy chứ - Dương Thanh, một là con cho nhóc này ở lại đây đêm nay, hai là ngày mai con xác định bộ sưu tập về kiến thức y khoa của con bị đốt? Cuộc đời của anh thật xui xẻo khi bị thằng nhóc này ám mà không có quyền phản kháng mà. Dương Thanh nhìn đôi mắt mẫu hậu mình đang tỏ vẻ uy hiếp. Liền hừ hừ vài cái rồi bế Tử Hoàng vào lòng, nhóc con ôm lấy cổ anh mà nói - Chú ơi ~~~~ Phác phu nhân xoay người lại, tiến đến chỗ của mẹ nhóc con mà khuyên nhủ - Em cứ về đi, thằng bé thường xuyên qua đây chơi nên chị và Dương Thanh đều có thể chiều lòng nhoc ấy, đừng lo lắng gì cả. Ở đây còn có người làm nữa mà, em mới đi diễn về. Cứ nghỉ ngơi cho tốt Hoa Hoa phu nhân cảm thấy khó xử vô cùng, cô liền suy nghĩ vài lí do rồi nói - Tử Hoàng cũng chưa có tắm rửa, dù sao Dương Thanh cũng là thanh niên thô cứng, chăm sóc thằng bé cả đêm như vậy không tiện chút nào. Áo quần em cũng không chuẩn bị cho nhóc con. Vì vậy, tốt nhất để thằng bé về nhà là được rồi ạ Dương thiếu gia của chúng ta trong lòng tung hô mẹ vợ... À nhầm tung hô bác gái kia một vạn lần, nhưng mà vui mừng còn chưa được bao lâu. Nhóc con trong lòng anh đã nói - Hoàng có đem theo cặp... Trong đó có quần áo, mẹ về đi.... Hoàng ngủ với chú đẹp trai Dương Thanh = ̄ ̄= Phác phu nhân đưa tay lên tỏ ý khen ngợi Tử Hoàng thông mình, mặc kệ bản thân đang phản bội đứa con trai duy nhất.... Mà Hoa Hoa phu nhân cũng hết lời để nói, hàng xóm nhiệt tình, nhóc con kia cũng không nghe lời. Mà bản thân hôm nay đi diễn về cũng có chút mệt,ông xã đã lăn ra ngủ từ sớm, mà bảo mẫu cũng về quê nốt. Cho nên cô liền buông xuôi cười ngượng ngạo nói - Vậy làm phiền đến gia đình rồi, nếu Tử Hoàng gây rối, chị cứ đem thằng bé trả lại cho em cũng được ạ Phác Dương Thanh lại một lần nữa kêu gào trong vô vọng, lòng thầm nghĩ rằng thằng bé này khi nào mới hết ám mình đây cơ chứ. Không lẽ bị nó ám cả đời sao = Nhìn mẹ mình vẫy tay tiễn khách, bóng dáng của người phụ nữ vừa nãy mình cho là tốt nhất đang đi xa.... Khuôn mặt anh triệt để đen một màu. Mà nhóc con Tử Hoàng này sau khi đạt được mục đích, liền hứng khởi nói - Chú đẹp trai, chú có cảm thấy vinh dự khi ngủ cùng cháu không ? Dương Thanh mặt mũi không cản xúc đáp lại - Dĩ nhiên là không hề Nhóc con này cũng vô tư không đẻ ý đến lời của anh, chỉ hồn nhiên nói tiếp - Chú mau thay đồ cho cháu đi, nhớ pha cho cháu bình đứa nữa nhé. Thích chú đẹp trai pha sữa thôi ~~~ Nhóc con ở trong lòng tùy ý sai bảo mình, mà mẹ còn tiếp tay cho giặc. Không còn cách nào khác, anh đành phải cắn răng chịu đựng một thằng nhóc sắp tròn bốn tuổi này. Mà lòng thì không ngừng tự nhủ rừng - ĐỢI NÓ LỚN LÊN RỒI TRẢ THÙ - ĐỢI NÓ LỚN LÊN RỒI TRẢ THÙ - ĐỢI NÓ LỚN LÊN RỒI TRẢ THÙ -***- Vài bữa Cỏ sẽ bỏ nghề tác giả để chuyển qua nghề đi khẩu nghiệp bọn ăn cắp truyện v Mà tiện thể cho tui hỏi, reader nhà mình ai vừa cho tui lên cfs nữa thế ≧﹏≦ REVIEW TRUYỆN NUÔNG CHIỀU EM ĐẾN ĐAU LÒNG Tác giả Tuý Hậu Ngư Ca Thể loại Hiện đại, song trùng sinh, trở về năm tháng thanh xuân, thầm mến, tự ngược, thâm tình sâu sắc, sửa chữa sai lầm, song xử, HE. Độ dài 62 chương Tình trạng Hoàn dịch. “Thời Hạ, cùng sống hay là cùng chết, em chọn đi?” Trên sân thượng gió lớn, Thẩm Nhất Thành ôm Thời Hạ đứng sát bên mép tường, hỏi cô một câu như vậy. Nếu như hôm nay anh không trở về, không nói với cô sẽ cho cô một quả thận, không đứng nơi này ôm chặt cô vào lòng, có lẽ Thời Hạ sẽ chọn cái chết. Nhiều năm tủi nhục như vậy, cô đã quá mệt mỏi rồi. Sống hay chết có khác gì nhau? Cũng chỉ có một mình. Nhưng Thẩm Nhất Thành đã đến, không chỉ mang cho cô một quả thận, còn mang đến cho cô một chữ “cùng”, cùng sống hoặc cùng chết, thay đổi toàn bộ ý nghĩa cuộc đời Thời Hạ, nói cho cô biết, dù sống hay chết, cô cũng không chỉ có một mình. Khát khao bị chôn vùi từ rất lâu vì một câu nói này của anh mà trỗi dậy. Cô muốn sống. Biết được trên đời này vẫn còn một người nhớ đến sự tồn tại của mình, đến phút cuối vẫn muốn chia sẻ với mình nửa mạng sống, Thời Hạ có lý do gì để từ chối chứ? Có lẽ ông trời thấu hiểu nhân sinh, nghe được khát vọng sâu thẳm trong lòng Thời Hạ, cô muốn sống, ông trời không những cho cô sống, mà còn cho cô sống sớm hơn mấy năm, cho cô một lần nữa quay về với thanh xuân tuổi mười tám. Đúng vậy, từ trên bàn mổ ghép thận, Thời Hạ tỉnh dậy vào năm mình học lớp 11, bàng hoàng phát hiện tất cả bi kịch đều chưa xảy ra. Ba cô chưa nhảy lầu tự sát, mẹ của Thẩm Nhất Thành vẫn chưa bị căn bệnh ung thư quái ác cướp đi sinh mạng. Quan trọng nhất, người khiến cô day dứt cả một đời trước đó, vẫn chưa rời đi. Có lẽ đã từng chứng kiến quá nhiều sự việc trên đời, Thời Hạ cũng chỉ mất một khoảng thời gian ngắn để hiểu rõ tình trạng hiện tại của mình. Cô có tất cả những ký ức của cả xưa và nay, rất dễ dàng biết được điều gì sẽ xảy đến. Nếu như ông trời đã ban cho cô cơ hội, cô nhất định sẽ không phạm phải những sai lầm ngày đó. Bắt đầu từ mối quan hệ oan trái giữa cô và Thẩm Nhất Thành. Năm đó, Thẩm Nhất Thành được mệnh danh là chàng trai thiên tài chỉ cách tên thần kinh một bước chân. Anh rất thông minh, học gì cũng giỏi, nhưng mà không phải là một học bá gương mẫu gì cho cam. Được vào lớp chọn thì không học, lại xin hiệu trưởng xuống cái lớp bét nhất trường, chỉ vì thích cái “không khí học tập” ở lớp này. Mà sự thật là, cái lớp này làm quái gì có không khí học tập đâu cơ chứ. Có chăng chỉ là có một chút “không khí” của người nào đó mà anh muốn “hít hà” mà thôi. Có điều, cái người vô tâm đó vốn không biết. Hay nói đúng hơn, là cái người vô tâm mười tám tuổi năm đó không biết. Nhưng Thời Hạ của bây giờ, thì biết. Cô biết rất nhiều chuyện xung quanh anh, từ hoàn cảnh gia đình không trọn vẹn, cho đến sự ngỗ nghịch nhưng không bao giờ vượt quá giới hạn của anh. Cô cũng biết, anh vốn không ghét cô như vậy. Hai người là oan gia từ xưa đến nay, nhìn thôi cũng chướng mắt. Nhưng mà, đó là ngày xưa, là lúc cả hai không dám đối diện lòng mình khi bị kẹt giữa một mối quan hệ không rõ ràng của người lớn. Mẹ Thời Hạ mất sớm, ba mẹ Thẩm Nhất Thành lại ly hôn, nghiệt ngã thay, ba của thời Hạ và mẹ của Thẩm Nhất Thành lại là mối tình đầu của nhau. Một mối quan hệ không nói rõ được là có gì mờ ám hay không, bởi vì bản tính ba cô vốn rất chân thành và tốt bụng. Chính vì tốt bụng cho nên năm đó mới bị người ta lừa đến đường cùng phải tự sát. Thời Hạ mang theo ký ức trưởng thành quay về, thế nên cô biết giữa hai người họ hoàn toàn trong sạch, vậy thì cô đâu còn lý do gì để ghét Thẩm Nhất Thành? Mà cô không ghét anh, thì anh cũng chẳng chiều lòng cô nữa. Chính là như vậy đấy. Trước mặt tất cả mọi người, họ ghét nhau như kẻ thù, đó là bởi vì một người không vượt qua được nỗi đau gia đình tan vỡ, còn một người thì âm thầm nuông chiều người còn lại. Nuông chiều cô ấy đến mức lòng cũng quặn đau. Nếu như cô ấy ghét anh mà cảm thấy vui vẻ, thì cứ để cô ấy ghét thôi. Anh sẽ làm một người lặng lẽ dõi theo cô, giúp cô vượt qua những ngày tháng chông chênh nhất cuộc đời, sẽ đi tìm công lý cho một đoạn tình cảm sai lầm của ba cô khiến cô bị bỏ rơi phải thui thủi một mình, sẽ góp tiền để cô chữa bệnh dưới danh nghĩa của một người khác và cuối cùng, sẽ cho cô một quả thận cho dù đó là một vật vô cùng quý giá đối với đàn ông. Anh muốn cho cô biết, cho dù anh có đi đến đâu chăng nữa, cuộc đời này mà không có cô, thì thận của anh cũng không cần đến. Thời Hạ hiểu rồi. Một lần nữa nhìn thanh xuân trôi qua bằng đôi mắt của một người trưởng thành, cô mới biết mình đã bỏ lỡ những gì tốt đẹp nhất. Thế nên, trước khi để mọi thứ lại trôi qua trong tiếc nuối, Thời Hạ quyết định chấp nhận tình cảm của Thẩm Nhất Thành. Không cần phải nói, anh chàng vui đến mức muốn lật tung nóc của lớp học lên chỉ để khẳng định, cuối cùng ông đây cũng thành công biến chuyện yêu thầm thành yêu công khai cmnr! Chỉ tiếc là, chỉ tiếc là, haizzzz… Anh chàng thiếu niên bừng bừng sức sống chưa vui vẻ được mấy ngày thì đã phải nhường sân khấu cho Thẩm Nhất Thành chín chắn trưởng thành. Nghĩ cũng đúng, hai người bọn họ bên ngoài oan gia bên trong thầm mến, sao có thể chỉ có một người quay về? Tuy lần này có hơi trục trặc kỹ thuật một chút, Thẩm Nhất Thành đang từ học bá cao cao tại thượng mọi người kính nể rớt xuống vực sâu, nhưng không sao, bản chất con người khó mà thay đổi, anh lại một lần nữa khiến cho tất cả mọi người phải lau mắt nhìn, không có gì là Thẩm Nhất Thành không làm được, kể cả chuyện đã tốt nghiệp biết bao lâu rồi mà vẫn có thể giành hạng nhất của trường cấp ba toàn thành phố. Thời Hạ chỉ biết trơ mắt nhìn, tại sao đều là sống lại, mà anh sống dễ dàng thế kia??? Thẩm Nhất Thành dùng khuôn mặt cực kỳ gợi đòn trả lời Thời Hạ, em không cố gắng được thì đừng cố, tầm tầm thôi cũng được, anh sống dễ dàng thì cũng là để cưng chiều em thôi mà. “Thời Hạ, nhiều năm như vậy rồi, ở bên nhau được không?” “Được, Thẩm Nhất Thành. Sống thì cùng sống, chết thì cùng chết.” Phác Dương Thanh năm nay vừa tròn mười tám tuổi.... Là một độ tuổi đẹp mà các cô cậu thiếu niên đều tràn đầy sức sống cùng năng lượng tuổi trẻ... Thêm vào đó, Dương Thanh có một khuôn mặt sắc xảo, nam tính cùng với dáng người to cao, gia thế và trí tuệ cũng đều thuộc hàng khủng. Cho nên anh vô tình trở thành tâm điểm nổi bật tại trường đại học cũng như ở ngoài đường.... Tất cả nam, lẫn nữ cùng lứa, hoặc lớn hơn anh vài tuổi cũng đều vô tình bị cuốn hút bởi vẻ ranh ma, cùng một chút bá đạo của thiếu gia nhà họ Phác này Những người ngoài đều nhìn Dương Thanh với ánh mắt anh chính là một con người hoàn hảo.... Nhưng chủ nhân của tâm điểm này lại không nghĩ như vậy, thậm chí là có một chút không cam lòng ở đây nữa.... Nếu hỏi vì sao anh lại không cảm thấy vừa lòng như vậy... Thì xin thưa rằng kẻ làm anh cảm thấy mọi thứ không hoàn hảo không ai khác chính là.... Đứa nhóc hàng xóm năm nay vừa tròn ba tuổi mới chuyển đến của gia tộc họ Tử Vì sao một đứa con nít còn chưa hiểu sự đời lại có thể chọc giận vị vương tử nổi tiếng kiêu ngạo của chúng ta như vậy? Câu trả lời chỉ có một... Đó chính là nhóc con tên Tử Hoàng ấy lần đầu tiên cùng mẹ mình qua chào hỏi hàng xóm, lúc nhóc vừa nhìn thấy mặt Dương Thanh đang ngồi trên ghế sofa, liền cất giọng ngây thơ lên lễ phép chào - Con chào chú đẹp trai.... Chỉ một câu duy nhất, trực tiếp làm cho anh đang ngồi yên tĩnh uống trà liền bất ngờ mà phun ra một ngụm nước. Sau đó nhíu mày nói lại - Này, nhóc con.... Năm nay anh chỉ tròn mười tám tuổi. Cho nên nhóc không được gọi bằng chú mà phải gọi bằng anh có biết chưa ? Nhưng mà Dương Thanh nói thì mặc kệ Dương Thanh, Tử Hoàng sau khi chào hỏi hàng xóm xong, liền buông tay mẹ mình ra... Hiếu động chạy đến chơi cùng với con chó mặt xệ đang nằm lười biếng ở ngoài vườn kia... Phớt lờ đi lời dặn dò của ai kia Mà khi ấy Dương Thanh cũng không để tâm lắm, cứ ngỡ rằng loại con nít quỷ ấy mình cũng sẽ không gặp nhiều lần... Cho nên cũng liền ném chuyện này ra sau đầu, không quan tâm nữa... Chỉ là điều anh nghĩ là sai hoàn toàn rồi -***-Sau lần đó, khoảng bốn ngày sau. Cậu nhóc Tử Hoàng lại được mẹ ruột Dương Thanh dẫn về nhà chăm sóc một ngày. Với lí do là Ba của cậu nhóc bận đi công tác xa, mẹ thì lại có buổi biểu diễn lớn, cô giữ trẻ thì phải về quê vì cha ốm, hôm nay là cuối tuần nên người làm cũng đều về nhà của mình. Cho nên tình thế cấp bách. Mẹ của Tử Hoàng liền ôm cậu nhóc này sang nhà hàng xóm gửi nhờ đến buổi chiều.... Mà phu nhân họ Phác này lại ở nhà không sinh ra nhàm chán, nhìn nhóc con trắng trắng mềm mềm liền không nghĩ nhiều mà đồng ý luôn – “Quanh đi quẩn lại, những người còn bên cạnh hắn hoá ra đều là những người mà hắn nghĩ rằng đời này sẽ không bao giờ gặp lại nữa.” – “Cảm ơn tụi bây vì đời trước lúc Diệp Diệc chết đã tới nhặt xác cho em ấy, cảm ơn tụi bây vì đời trước đã hợp táng cho tao và Diệp Diệc, cũng cảm ơn tụi bây vì cuối cùng cũng không bỏ rơi tao, càng cảm ơn cảm ơn tụi bây vì tình bạn sâu nặng này.” Tác giả Thập Lý Khanh Không Edit Vàng Chóe Nguồn Tấn Giang; Wikidich Tình trạng edit Lết từ từ 28-01-21 ~> Thể loại Nguyên sang, Đam mỹ, Hiện đại, HE, Tình cảm, Báo thù, Ngọt sủng, Trọng sinh, Chủ công, Cường cường, Nhẹ nhàng, Ngược tra, 1×1 Văn án Tần Diệp không biết bản thân thích nam hay nữ, cũng chưa từng trải qua tình yêu. Dù vậy hắn vẫn không thích có người nhúng tay vào hôn nhân đại sự của mình, cho dù đó có là cha hắn đi chăng nữa. Vì vậy, hắn đối xử lạnh nhạt với người đàn ông tên Diệp Diệc mà cha bắt hắn cưới trước khi ông qua đời. Nhưng không ngờ anh cả bị hại chết, bản thân lại bị chú hai châm ngòi ly gián. Khi tất cả mọi người đều xa lánh hắn, vậy mà ở bên hắn lại là người hắn chưa bao giờ để tâm. Sau khi bị liệt do tai nạn xe, người này âm thầm ở bên hắn, chăm sóc hắn, cho hắn nếm trải được mùi vị của tình yêu. Nhưng mọi thứ đã quá muộn rồi, sinh mạng của hắn sắp đi đến hồi kết. Sau khi chết, hắn mới biết được, Diệp Diệc yêu hắn sâu đậm như thế nào…… Sống lại một đời, hắn không chỉ cho những người hại hắn phải trả giá, mà còn phải sớm tìm ra người đã cho hắn hơi ấm cùng tình yêu. Người đàn ông đã yêu hắn như sinh mạng, sẽ yêu anh, không để anh chịu bất cứ tổn thương nào. Sau đó còn phải đứng trước mặt mọi người nói một câu “Tôi sẽ nâng niu, cưng chiều em ấy đến suốt đời!” Thời đại hư cấu, hôn nhân đồng tính hợp pháp. Giới thiệu Truyện viết về trung khuyển đần độn công sau khi sống lại đã bày tỏ rồi tranh thủ chìm đắm trong chuyện ngọt ngào cưng chiều thụ. Bản raw Chân thành thê nô Tần Diệp công X ngụy mặt than Diệp Diệc thụ Bản qt Phúc hắc cường đại trung khuyển công X kiên cường ôn nhuận ẩn nhẫn thụ Edit chỉ đúng 60%-70%. Tui biết mình làm không được hay, nên mọi người ném đá nhẹ tay thôi nha Văn phong có thể hơi lạ, do một phần do là hố đầu trong nhà, một phần do tui drop nó tận 7 tháng á Mọi người thấy sai sót chỗ nào cứ việc góp ý cho tui nha. Vì là lần đầu tiên edit về mấy cái dòng tộc đồ nên tui chưa biết dùng từ ngữ sao cho hay, nên có vài chỗ tui sẽ cố gắng đổi, không được thì giữ nguyên nên tui tự làm một cái sơ đồ cho mọi người dễ hình dung. Trước khi vào đọc truyện, mọi người làm ơn đọc kỹ mục này trước dùm tui với ạ. Nhấp vào đây để đọc

cưng chiều em đến hư rồi