Cùng đọc truyện Một Tòa Thành Đang Chờ Anh của tác giả Cửu Nguyệt Hi tại Trùm Truyện. Mong bạn có một trải nghiệm tốt tại website. Dịch giả: Hàn Vũ Phi. Công ty Phát hành: Văn Việt. Nhà Xuất Bản Thanh Niên. Kích thước: 16 x 24 cm. Số trang: 680 trang. Số chương: 67 chương. Ngày xuất bản: Tháng 9/2017. Một Tòa Thành Đang Chờ Anh; Giới Thiệu. Đọc truyện hay ngôn tình sắc, ngôn tình sủng, ngôn tình tổng tài, ngôn tình cổ đại, ngôn tình xuyên nhanh, giới giải trí - showbiz. Web truyen luôn cập nhật truyen full, truyện mới một cách nhanh chóng và đầy đủ. Cô đang cùng 2 con sống tại một khu chung cư cao cấp ở TP.HCM. Theo chia sẻ, Diệp Lâm Anh đã ra tòa 2 lần và đang chờ phán quyết cuối cùng của tòa án. Nữ ca sĩ vẫn giữ mong muốn ban đầu là được nuôi 2 con vì các bé còn quá nhỏ. Các bạn đang đọc truyện ngôn tình MỘT TÒA THÀNH ĐANG CHỜ ANH - Noviway được cập nhật mới nhất tại hệ thống truyện online của chúng tôi. Chúc các bạn có buổi đọc truyện thật thú vị. Tag: MỘT TÒA THÀNH ĐANG CHỜ ANH - Noviway Đọc truyện online tại: Full Một Tòa Thành Đang Chờ Anh. Cửu Nguyệt Hi; chap-69 31/03/2020. New Ta Có Một Tòa Kinh Khủng Phòng. Ngã Hội Tu Không Điều Trứ Vay Nhanh Fast Money. Type giờ sáng, khoa Cấp cứu mới yên tĩnh trở lại. Hứa Thấm khoác vội chiếc áo blouse trắng rồi cắm đầu cắm cổ băng qua đại sảnh, nơi chị lao công đang hì hục di cây lau nhà cho sạch vết máu bám trên nghĩ vẩn vơ, đến lúc tới gần chỗ chị lao công, cô mới định thần lại. Chị ta không tránh kịp, lỡ thúc cây lau nhà dính đầy máu vào giày của Hứa Thấm, sau đó cuống quýt xin lỗi “Xin lỗi bác sĩ Hứa! Tôi xin lỗi!” Vừa nói chị ta vừa vơ tạm lấy chiếc khăn gần đó, định lau theo phản Thấm vội vã đưa tay ngăn cản “Không cần đâu, tôi không sao.”“Nhưng mà…” Chị lao công ái Thấm ôn hòa ngắt lời “Là tôi sơ ý, gây phiền hà cho chị rồi.”Chị ta nghe thế càng ngại ngùng hơn “Đâu có, thôi… cứ để tôi lau giúp cô.”Hứa Thấm cản lại, mỉm cười hòa nhã “Tự tôi lau được mà.”Chị ta áy náy cảm ơn “Bác sĩ Hứa, cô tốt quá!”Hứa Thấm tiếp tục đi về phía trước. Chị lao công nắm chặt cây lau nhà, ngước mắt nhìn cô từ phía sau. Hứa Thấm có vóc dáng cao ráo, mảnh mai, áo blouse trắng khoác bên ngoài càng tôn lên vẻ nhẹ nhàng, thanh tú, mái tóc dài qua vai được buộc gọn gàng, có vài sợi lòa xòa buông rủ xuống hai bên mang đến cảm giác nữ tính khó dự giây lát, chị lao công khẽ cất tiếng gọi giữa đại sảnh trống trải “Bác sĩ Hứa!”Hứa Thấm dừng bước, quay đầu đáp lời “Sao cơ?”“Có cứu được người vừa đưa đến không?” Chị ta nói xong liền vô thức nhìn xuống vết máu dưới phút này, đại sảnh khoa Cấp cứu im ắng đến mức có thể nghe thấy tiếng kim rơi. Ai có thể tin nổi mới cách đây mấy tiếng, cũng ngay tại chỗ này vừa diễn ra cảnh khóc lóc, la hét, hỗn loạn cơ chứ!Hứa Thấm gật đầu “Cứu được rồi.”Chị lao công nở nụ cười nhẹ nhõm “Tốt quá, bác sĩ Hứa…” Chị ta hơi cúi người chào Hứa Thấm, không quên động viên cô “Vất cả cho cô rồi.”Hứa Thấm khẽ gật đầu coi như đáp lễ rồi quay người rời giờ sáng là thời khắc bóng đêm sâu thẳm nhất. Ánh đèn hành lang bệnh viện chói lòa, trong không khí đặc quánh mùi sinh tử, cảm giác ngột ngạt và tanh tưởi không tài nào xua đi được. Cô bỏ hai tay vào túi áo theo thói quen, băng qua hành lang không một bóng người, đang định bước vào văn phòng thì bỗng khựng lại. Cúi đầu, nhíu mày nhìn vết bẩn trên giày với vẻ khó chịu, dạ dày cô chợt trào lên cảm giác buồn nôn. Như thể thứ nước lau sàn pha lẫn máu dính dính chưa cọ hết kia sẽ thấm qua mũi giày, xuyên qua mu bàn chân rồi ngấm vào cơ thể cô Thấm vội ngồi xuống ghế dựa, cởi giày ra vứt vào thùng rác. Tuy tất vẫn sạch nhưng cô cũng chẳng buồn giữ lại, cho đi theo đôi giày kia luôn. Ngay sau đó, cô mở ngăn tủ, lấy giấy ướt lau đi lau lại mu bàn chân đến khi làn da đỏ ửng như thể sắp bong tróc mới giờ, Hứa Thấm mới bình tĩnh trở lại, chậm rãi điều hòa hơi thở. Cô vứt giấy ướt đã dính bẩn đi, mở tủ đồ, lấy ra đôi giày dự phòng rồi quay người đi đến bồn rửa tay. Cô lấy xà phòng rửa đi rửa lại những ba lần mới thấy yên xuôi, Hứa Thấm rút di động từ túi áo blouse trắng ra xem. Bốn giờ mười phút rồi. Ngoài trời tối đen như mực, phòng Cấp cứu tĩnh mịnh như muốn nói rằng Đêm nay cuối cùng cũng bình yên trôi động thông báo có một cuộc gọi nhỡ và một tin nhắn từ Mạnh Yến Thần Cuối tuần về nhà một Thấm nhìn thấy hốc mắt mình trũng sâu trên màn hình điện thoại. Cô đã làm việc liên tục suốt hai mươi hai tiếng đồng hồ nên lúc này, cơ thể như rã rời, không còn chút sức lực. Cô bỏ tay vào túi áo, ngón trỏ gõ nhịp lên bao thuốc lá và chiếc bật lửa, nhìn chăm chăm vào tầm biển cấm hút thuốc trên tường hồi lâu mới khẽ nhếch môi, đứng dây đi lên sân tựa người vào lan can, châm thuốc hút trong gió đêm. Hút được nửa điếu, phía dưới vang lên tiếng gọi lớn “Bác sĩ đâu rồi?”Hứa Thấm đứng thẳng người dậy, nhanh chóng dụi tắt điếu thuốc rồi đóng cửa sân thượng, trở về văn phòng rửa tay ba lần. Cô vừa mới tắt vòi nước, một chàng trai người ngợm lấm lem khói bụi chợt xông đến “Bác sĩ, xin hãy giúp đỡ!”Hứa Thấm nhìn lướt qua anh ta từ trên xuống dưới, rõ ràng không hề có ngoại thương “Anh bị thương chỗ nào?”Người đàn ông mặt chữ điền thở không ra hơi, xua tay “Không phải tôi, là người anh em của tôi, anh ấy…”Anh ta đang trình bày dở thì ba, bốn người đàn ông vô cùng nhếch nhác, bẩn thỉu, toàn thân ám mùi khói và mùi mồ hôi gắt mũi cùng bước vào. Đám người này đều mặc áo may ô và quần xanh lục, vóc dáng cao lớn, rắn chắc, nhưng ai cũng lôi thôi lếch thếch, cánh tay để trần dính đầy tro bụi xám xịt, không biết là công nhân bốc vác từ công trường nào trai mặt chữ điền thở hắt ra rồi chỉ về phía sau. Hứa Thấm nhìn sang, cả đám đàn ông mồ hôi ướt đẫm lưng, thật sự không biết là đang muốn nói đến ai nữa.“Anh ấy… Anh ấy bị đau răng!” Cuối cùng anh ta cũng nói vào vấn đề Thấm khựng lại, quay sang hỏi “Đau răng à?”Người đàn ông mặt chữ điền tiếp tục giải thích “Bác sĩ, cô sang đây xem anh ấy…”Hứa Thấm ngắt lời “Phòng Cấp cứu không có chức năng khám Nha khoa, đến khoa Khám bệnh đăng ký đi.”“Bây giờ, phòng không vẫn chưa mở cửa.” Anh ta phân Thấm lạnh nhạt trả lời “Vậy thì chờ mở cửa rồi đến.”Cô đi đến trước bàn ngồi xuống, ngẩng đầu lên mới thấy một đám đàn ông đều đang nhìn mình chằm chằm. Cũng chính vào khoảnh khắc này, Hứa Thấm nhìn thấy người đàn ông bị “đau răng” trong đám người kia. Anh đeo khẩu trang, dưới hàng mày rậm là đôi mắt sắc bén, sáng ngời đang nhìn xoáy vào cô, chỉ liếc thoáng qua thôi cũng đủ nhận ra anh nổi bật hẳn so với những người bên Thấm nhìn thẳng vào anh không chút sợ hãi “Không nghe rõ sao? Phòng Cấp cứu không có chức năng khám Nha khoa, đến khoa Khám bệnh đi.”Anh không lên tiếng, trái lại, chàng trai mặt chữ điền hơi nóng nảy, kìm nén sự bực bội, cố gắng lặp lại “Hiện giờ, khoa Khám bệnh chưa mở cửa, vậy phải làm sao?”Hứa Thấm thờ ơ như việc không liên quan đến mình “Cố chịu đi!”“Cô!” Anh ta siết chặt nắm tay, khẽ cắn răng ghìm lại cơn phẫn nộ, cố nhượng bộ “Vậy cô cho mấy viên thuốc giảm đau đi.”Hứa Thấm tựa lưng vào ghế, hai tay bỏ vào túi “Tôi không cho được.”“Sao lại không cho được? Cô là bác sĩ mà, biết đau răng khó chịu đến mức nào không?” Dường như anh ta không thể chịu nổi thái độ thờ ơ của Hứa Thấm nữa, giọng nói đã bắt đầu gắt Thấm bình thản trả lời “Không chết đâu mà sợ.”Chàng trai mặt chữ điền cho rằng cô đang làm khó, giọng nói không còn giữ được bình tĩnh “Cô nói thế mà nghe được à?”Hứa Thấm nhìn anh ta không chút cảm xúc “Tôi đã kiên nhẫn với kiểu quấy rối của các người lắm rồi đấy!”Người đàn ông nổi giận “Tôi thấy cô…”Một người khá lớn tuổi đi đến kéo bạn mình lại, ôn tồn giải thích “Bác sĩ, cô hiểu lầm rồi, tại khi nãy cậu ta không nói rõ ràng. Bạn tôi bị đau răng không phải do sâu mà là bị thương trong lúc làm việc, răng bị gãy mất rồi. Cô có thể xem thử…” Anh ta vừa nói vừa quay người định cởi khẩu trang của người đàn ông kia Thấm cúi đầu lật bệnh án, tiếp tục giọng đều đều “Đừng cởi, tôi không phải nha sĩ, không khám được đâu.”“Vậy có thể cho vài viên thuốc không? Để giảm đau một chút ấy.” Người đàn ông kia cố gắng thương Thấm đóng “bộp” bệnh án lại, giọng nói mất kiên nhẫn “Không cho được, muốn tôi nói mấy lần nữa hả?”Cô còn chưa dứt lời thì người đàn ông mặt chữ điền không nhịn được nữa, bước nhanh đến chỉ thẳng tay vào mặt Hứa Thấm “Cô có tin tôi…”“Dương Trì!” Người đàn ông đeo khẩu trang chợt cất tiếng quát lạnh nói kia ẩn nhẫn và trầm thấp, nhưng từng âm rõ ràng. Hứa Thấm bất giác ngước mắt lên nhìn anh. Vẫn là ánh mắt ấy, đôi mắt vừa đen vừa sáng đang nhìn cô đăm đứng dậy khỏi ghế, bỏ lại một câu “Làm phiền rồi.”Hứa Thấm im đang ông đeo khẩu trang định bước bỗng dừng lại, thản nhiên hỏi “Khoa Khám bệnh mở cửa lúc mấy giờ?”“Tám giờ.”“Cảm ơn.”“Không có gì.”Thấy anh đứng dậy đi ra ngoài, Dương Trì bực bội đuổi theo “Đội trưởng Tống, anh…”Tống Diệm đã quay người rời đi nên những người khác đành cất bước theo, chỉ còn mình Dương Trì vẫn không kìm được cơn cáu giận, chỉ ngón tay vào mặt Hứa Thấm một lúc mà không nói được gì, đành hậm hực giậm chân đuổi Trì đuổi theo nhóm Tống Diệm, cơn giận vẫn chưa thể nào nguôi “Mẹ kiếp, con bác sĩ kia thật quá quắt. Tôi phải kiện cô ta mới được. Khi nãy vào cửa, tôi thấy sổ khiếu nại ở bên phải cổng lớn. Giang Nghị, cậu đi với tôi.”Giang Nghị thở dài “Tôi sợ có kiện cũng vô ích thôi. Đây là Bệnh viện Quân y số Ba, người không có “cơ” không vào được đâu. Cô gái kia vênh váo lắm, ai biết hậu thuẫn thế nào chứ!”Tống Diệm đi xuống bậc cầu thang mới cởi khẩu trang ra, nhỏ một ngụm nước bọt lẫn máu vào thùng Nghị có chút lo lắng, hỏi “Đội trưởng Tống, không sao chứ? Nếu thật sự không chịu được nữa thì gọi cho cấp trên đi.”Tống Diệm lắc đầu “Không sao, đi thôi.”Dương Trì cứ đứng chôn chân trên bậc cầu thang không nhúc nhích, nghĩ ngợi một hồi vẫn cứ cảm thấy không nuốt trôi cơn tức này, quyết định quay lại “Không được, tôi phải đi kiện cô ta mới hả dạ.”Tống Diệm gọi giật lại “Thôi đi.”Dương Trì không chịu “Không được, vừa nghĩ đến cô ta tôi đã muốn nóng điên rồi. Mặc kệ có ích hay không, tôi cũng phải làm cho ra nhẽ mới được.”Tống Diệm đanh giọng lặp lại lần nữa “Tôi bảo cậu thôi đi cơ mà!”Dương Trì cứng đầu không nghe, hùng hổ quay người chạy Diệm lớn tiếng mắng “Mẹ kiếp, cậu cãi lệch tôi phải không?”Nghe thấy thế, Dương Trì bèn khựng lại, người hơi đổ nghiêng về phía trước theo quán Diệm quát “Đứng im đấy cho tôi… Nghiêm!”Dương Trì đứng thẳng Diệm hất cằm hướng về phía đường lớn “Về đơn vị!”Dương Trì thẳng lưng quay người, bước xuống cầu tang tảng sáng, ngoài phố thưa thớt bóng người và xe cộ qua lại. Một chiếc xe cứu hỏa đang đỗ bên kia đường. Giang Nghị đi đến, định nói gì đó nhưng thấy Tống Diệm cau mày, cáu kỉnh hất đầu về phía xa xa. Giang Nghị đứng nghiêm, giơ tay chào rồi đuổi theo Dương Diệm vẫn đứng đấy, cầm khẩu trang lau qua loa khuôn mặt nhem nhuốc. Sơ ý động phải chỗ răng đau, anh rên khẽ một tiếng nhưng vẫn cố chịu đựng, đầu lưỡi liếm qua chỗ răng ấy theo thói quen rồi lại nhỏ một ngụm nước bọt lẫn máu sang bên nó, đau răng đúng là khó chịu chết đi được!Tống Diệm quay đầu lại nhìn về phía văn phòng Hứa Thấm giây lát rồi lập tức dời Nghị vừa lên xe, Dương Trì liền nói ra thắc mắc của mình “Sao tôi thấy hôm nay Đội trưởng Tống cứ là lạ thế nào ấy?”Giang Nghị hất cằm hỏi “Muốn nói gì?”Dương Trì nhíu mày phân vân “Với tình tính của anh ấy, như bình thường đã sớm nổi cơn tam bành rồi.”Giang Nghị cười nhẹ “Chắc đối phương là nữ thôi.”Dương Trì lớn tiếng phản đối “Con người Đội trưởng Tống chẳng khách sáo với phụ nữ lắm đâu… Chắc tại thấy cô ta xinh đẹp đây mà.”Anh ta còn chưa nói hết câu thì bị Tống Diệm lúc đó đang kéo tay nắm cửa xe nhảy lên vỗ một cái vào gáy đau Diệm lập tức ôm đầu xin tha “Im ngay đây!”Tống Diệm nghiêm mặt “Lái xe.”Chiếc xe cứu hỏa màu đỏ chậm rãi lăn bánh. Đường phố lác đác bóng người, đèn đuốc dần tắt khi sắc trời đã bắt đầu hửng Diệm vắt tay lên cửa sổ, điếu thuốc kẹp nơi ngón giữa đã cháy đến đầu lọc. Anh quay đầu nhìn đám anh em đang ngủ vạ vật trong xe, rít hơi thuốc cuối cùng rồi chậm rãi nhả tượng ở bệnh viện khi nãy chợt hiện về trước mắt. Cô hai tay đút túi áo, ngồi dựa lưng vào ghế, chiếc cằm khẽ hất, biểu cảm hờ hững nhìn anh không cảm như năm Diệm không ngờ cô đã về nước, hơn nữa còn không nhận ra thoáng cái đã sắp mười năm rồi. Ngôn Tình Nguồn NXB Thanh Niên; Dịch giả Hàn Vũ Phi; Type Thùy Miên, 780,833 Hoàn Thành 212714 11/09/2021 waka Đánh giá từ 106 lượt Có một câu nói được nhắc đến trong Một Tòa Thành Đang Chờ Anh - một câu chuyện ngôn tình hiện đại của tác giả Cửu Nguyệt Hi rằng "Không có gì khiến trái tim con người ta đau đớn hơn tình cảm."Cô hy vọng xa vời, mong mỏi sẽ có một người vượt qua muôn nẻo đường đến để yêu cô, gõ cửa tòa thành tĩnh mịch trong cô "Tôi có thể bước vào không?". Khi đó, cô sẽ mở cửa cho anh "Vậy sau này anh không được bước ra đâu nhé!".Anh nói "Được. Sủng lâu sẽ thành hôn"Thế là họ bên nhau mãi vốn là đạo lý vô cùng đơn giản, nhưng khi ấy cô không hiểu rõ được lòng mình, nhẫn tâm xua đuổi anh, còn im hơi lặng tiếng cõng theo tòa thành của mình chạy trốn suốt mười năm. Có điều, sau này cô chợt phát hiện, tòa thành trong lòng từ đó cũng không mở cửa thêm lần nào ải kia phải dùng mười năm đánh đổi, chỉ chờ người ban đầu lặn lội vượt đường xa, không màng sương gió đuổi theo bước vào. Kết thúc truyện mới liệu sẽ có hậu, mời bạn đón đọc. Dịch giả Hàn Vũ PhiCông ty Phát hành Văn ViệtNhà Xuất Bản Thanh NiênKích thước 16 x 24 cmSố trang 680 trangSố chương 67 chươngNgày xuất bản Tháng 9/2017Type Thùy Miên, có gì khiến trái tim con người ta đau đớn hơn tình cảm."Cô hy vọng xa vời, mong mỏi sẽ có một người vượt qua muôn nẻo đường đến để yêu cô, gõ cửa tòa thành tĩnh mịch trong cô "Tôi có thể bước vào không?". Khi đó, cô sẽ mở cửa cho anh "Vậy sau này anh không được bước ra đâu nhé!".Anh nói "Được."Thế là họ bên nhau mãi vốn là đạo lý vô cùng đơn giản, nhưng khi ấy cô không hiểu rõ được lòng mình, nhẫn tâm xua đuổi anh, còn im hơi lặng tiếng cõng theo tòa thành của mình chạy trốn suốt mười năm. Có điều, sau này cô chợt phát hiện, tòa thành trong lòng từ đó cũng không mở cửa thêm lần nào ải kia phải dùng mười năm đánh đổi, chỉ chờ người ban đầu lặn lội vượt đường xa, không màng sương gió đuổi theo bước Diễn Đàn Lê Qúy Đôn Tags Mới cập nhật Fan tương tác Có thể bạn sẽ thích Ái Thượng Điều Giáo Sư 3159 lượt đọc Trọng Sinh Chi Siêu Sao Là Thụ Tiểu Thụ Là Siêu Sao 3392 lượt đọc Thiên Đường Tình Yêu 518 lượt đọc Cưng Chiều Cô Vợ Bé Nhỏ Của Tổng Tài 469 lượt đọc [Fanfic Đạo Tình] Ngoại truyện về Lam Tư 1822 lượt đọc Anh À!! Em Mệt Rồi 841 lượt đọc Số truyện 16 Số từ 3395856 từ Tham gia 2932 Xem thêmCùng tác giả Mười Bảy Mùa Hè Ở Nam Giang Đô Thị0 điểm Số chương 31 chương lớn mỗi chương chia làm 3 phần + 1 ngoại truyệnThể loại Hiện đại, cuộc sống thường ngày. Tag Đô thị tình duyên, con cưng của trời, yêu nhau lắm cắn nhau đau. Nhân Lưu tủ sách Tần Cảnh Ký Ngôn Tình0 điểm Tên xuất bản Tần Cảnh KýTên khác Nữ Phụ, Đừng Coi Khinh Nữ ChủThể loại Ngôn Tình, Nữ Phụ bị vả mặt* * *Tần Cảnh vô tình xuyên qua một không gian tiểu thuyết, lại còn Lưu tủ sách Vị Gió Hè Ngôn Tình0 điểm Tựa gốc Tiểu nam phong / 小南风Hệ liệt Thập tựNgười dịch CụtVẽ bìa QGiữa cuộc sống ngày nay có quá nhiều ô nhiễm, lòng người khó đoán hãm hại lẫn nhau, ích kỷ, tàn độc Lưu tủ sách Cây Ô Liu Màu Trắng Ngôn Tình điểm Tên gốc 白色橄榄树Thể loại hiện đại, bối cảnh chiến tranh, phóng viên chiến trường x quân nhân, song xử, ngược, kết HE hoặc SE tuỳ cảm nhận của mỗi người.Nhân vật chính Lý Toản, Lưu tủ sách Nhược Xuân Và Cảnh Minh Ngôn Tình điểm Thể loại Ngôn tìnhDịch Hàn Vũ PhiEm chính là điều hoàn mỹ mà anh nuối tiếc, giá như anh có thể cố gắng hơn, ưu tú hơn thì có lẽ sẽ khác. Như vậy thì thật tốt. Lưu tủ sách Truyện đề cửĐô thị 「Kỳ Huyễn」Thiên Tài Triệu Hồi Sư 「Tiên Hiệp」Tiên Tuyệt 「Tiên Hiệp」Vạn Đạo Long Hoàng 「Trò Chơi」Chuông Gió 「Võ hiệp」Ta Muốn Làm Thiên Đao 「Đô Thị」Giậu Mồng Tơi Năm Ấy 「Huyền Huyễn」Phi Thăng Chi Hậu 「Tiên Hiệp」Cầm Đế 「Tiên Hiệp」Ma Long 「Tiên Hiệp」Phong Nghịch Thiên Hạ Type Thấm giật mình, lập tức đẩy Mạnh Yến Thần ra. Nhưng anh không buông tay mà ôm cô chặt hơn. Đôi mắt anh nhìn xoáy vào biểu cảm trên gương mặt cô, như thể không dám tin giọng nói vui vẻ và hành động thân thiết gần gũi kia đều là của cô lập tức trở về dáng vẻ của Mạnh Thấm với biểu cảm lạnh nhạt, cố gắng trấn tĩnh nhưng vẫn không sao che giấu được sự bối rối, ánh mắt dáo dác nhìn xung quanh như đang tìm kiếm gì đó. Hai tay cố đẩy lồng ngực anh, giọng cô đè nén cực thấp “Mạnh Yến Thần, anh điên rồi!”Trong lúc hai người đang giằng co, phía sau bỗng truyền đến giọng đàn ông lạnh lùng “Định ôm bạn gái tôi đến khi nào?”Nhất thời, Hứa Thấm kinh hoàng, quay phắt lại, thấy gương mặt Tống Diệm sa sầm như bị mây đen bao đẩy Mạnh Yến Thần ra lần nữa, trùng hợp anh cũng thả một tay ra. Vừa thoát khỏi gông cùm, cô định chạy về phía Tống Diệm thì lại bị tay còn lại của Mạnh Yến Thần giữ Tống Diệm lạnh đi, anh tóm lấy tay Hứa Thấm, giật mạnh về phía mình. Hứa Thấm mất đà, lảo đảo nhào vào lòng Tống Diệm rồi bị anh kéo ra sau lưng che chở. Anh nhìn chằm chằm Mạnh Yến Thần, đôi mắt ánh lên cơn thịnh nộ, như chỉ sắp sửa lao đến xé xác Mạnh Yến Thần Thấm bất chấp cổ tay đau đớn, kéo tay Tống Diệm phân trần “Em nhận nhầm người…”“Lên nhà đi!” Tống Diệm ngắt Thấm sững sờ, còn định lên tiếng lần nữa nhưng Tống Diệm đã quay đầu lại nhìn cô, hờ hững hỏi “Sao vậy, sợ anh đánh chết anh ta à?”Hứa Thấm nghe thấy giọng điệu của anh, sống lưng bỗng lạnh toát, biết anh thật sự giận rồi. Cô lập tức buông tay anh, ngoan ngoãn quay người, rảo bước về phía tòa Yến Thần thấy cô không hề ngoảnh lại, cằm cũng tức tối bạnh đêm yên tĩnh, tiếng bước chân của cô nhanh chóng biến mất vào hành lang, cùng với đó có thể nghe tiếng thang máy mở cửa. Ánh đèn trong hành lang hắt ra ngoài như một chiếc thảm sáng trải trên mặt đất, mà ở phía cuối thảm là Tống Diệm và Mạnh Yến Thần đang năm không gặp, cả hai đều thay đổi không ít, đều từ những thiếu niên gầy gò trở thành người đàn ông cao lớn. Nhưng có nhiều thứ lạ kỳ vẫn không hề thay đổi, ví dụ như chênh lệch thân phận, ví dụ như tư thái không đội trời chung mắt nhìn nhau, địch ý và nỗi căm hận của cả hai bên đều lộ rõ. Trên đời này, phần lớn những chuyện có thể làm dấy lên thù hận và hiếu thắng của đàn ông đều liên quan đến phụ khoảnh khắc nào đó, Tống Diệm thật sự muốn đánh cho Mạnh Yến Thần một trận. Nhưng hành động ngoan ngoãn nghe lời chạy lên nhà của Hứa Thấm đã có tác dụng trấn an anh rõ mọi chuyện khi nãy đều không nằm ngoài tầm mắt của Mạnh Yến Thần. Anh là người thông minh, đương nhiên hiểu được bây giờ không giống ngày xưa, nơi này không còn là sân trượt patin năm nào, mà anh đã trở thành kẻ thất bại triệt để.“Anh là anh trai của cô ấy. Hãy chú ý giữ chừng mực.” Tống Diệm cảnh một câu nói đã đâm thẳng vào vết thương sâu hoắm chưa từng khép miệng của Mạnh Yến Thần. Dù có là người trầm tính đến cỡ nào đi chăng nữa, sắc mặt anh cũng trở nên tái phía Tống Diệm, đối mặt với kẻ thua cuộc, anh cũng không có hứng thú tiếp tục đào sâu vấn đề này, nói xong câu vừa rồi liền cất bước đi thẳng vào hành được hai bước, Mạnh Yến Thần đã lên tiếng phía sau “Cậu và cô ấy không thể tiếp tục.”Tống Diệm dừng nói của Mạnh Yến Thần vẫn tiếp tục vang lên phía sau “Chỉ cần trong nhà không đồng ý, cô ấy sẽ không có khả năng thành đôi với cậu. Mấy ngày nay, cô ấy không về nhà, vẫn luôn trốn tránh, cậu không nhìn ra sao?”Trong lòng Tống Diệm hiểu rõ, buổi sáng hôm Phó Văn Anh gọi điện cho Hứa Thấm cách nay đã một tuần rồi. Cuối tuần, Hứa Thấm mượn cớ phải tăng ca để không quay về Mạnh không quay đầu, chỉ cười nhạt “Không đến lượt anh quan tâm. Có thể giữ được cô ấy hay không thì phải xem bản lĩnh của tôi.” Nói đoạn, anh tiếp tục bước đi.“Sau đó thì sao? Khiến cô ấy từ bỏ tất cả vì cậu, thỏa mãn ham muốn cá nhân của cậu, cậu có thể an lòng sao?” Rốt cuộc, gương mặt Mạnh Yến Thần cũng toát lên vẻ căm ghét và khinh bỉ. “Tống Diệm, cậu xứng không?”Tống Diệm dừng lại lần nữa.“Đặt tay lên ngực tự hỏi đi, cậu xứng với cô ấy không?” Mạnh Yến Thần chậm rãi đưa ra câu hỏi, khóe miệng nhếch lên nụ cười, vẻ châm chọc và khinh thường hiện rõ mồn một. “Cậu nhìn hoàn cảnh của khu chung cư này đi, xem lại căn hộ của cô ấy đi. Nếu không nhờ có cô ấy, ngay cả cổng của khu này cậu cũng không bước vào được. Cậu nghĩ xem, mọi việc không phải đã quá rõ ràng rồi à?”Bàn tay Tống Diệm siết chặt, mu bàn tay hằn lên gân xanh như thể đang cố kiềm chế, tưởng chừng chỉ một giây sau thôi anh sẽ quay người lại, đấm thẳng vào mặt Mạnh Yến Thần Yến Thần gằn từng câu từng chữ “Chỉ bằng mấy năm qua cậu chẳng làm nên trò trống gì đã không xứng với cô ấy rồi.”Tống Diệm siết chặt bàn tay một hồi mới chậm rãi buông lỏng.“Năm đó, vì gia thế cách biệt mà bị đá, phàm là người có một chút tự trọng, một chút ý chí thì đã trăm phương nghìn kế tìm cách gây dựng sự nghiệp để xứng với cô ấy rồi. Nhưng hiện tại thì sao? Tôi vốn tưởng rằng ít nhất cậu cũng có một chút tiền đồ, coi như còn có cái cho người khác nhìn vào. Cậu lại nhìnbộ dạng của mình bây giờ đi, từ đầu đến chân có cái gì đáng để em ấy chống đối lại gia đình, chấp nhận từ bỏ hết mọi thứ mình đang có không?” Nói đến đây, nỗi căm hận của Mạnh Yến Thần đã dâng lên tột độ, giọng nói cũng trở nên mất kiểm soát “Cậu dựa vào cái gì chứ?”Tống Diệm im lặng đứng nghe, không xen vào một lời. Lát sau, anh quay người lại, đi đến đối mặt với Mạnh Yến Thần. Anh đứng dưới ánh đèn, tựa người vào cột, ánh sáng soi thẳng xuống đỉnh đầu anh, để lại trên mặt đường một bóng đen rõ lấy hộp thuốc lá ra, rút một điếu đưa lên miệng, che tay cản gió, châm thuốc, phả ra một hơi rồi nheo mắt lại nhìn Mạnh Yến Thần qua làn khói, đưa tay ra mời “Làm một điếu không?”Mạnh Yến Thần đứng phía đối diện, lạnh lùng nhìn Tống Diệm, khinh thường không Diệm thờ ơ nhếch môi, gương mặt không hề có ý cười, rít thêm một hơi thuốc nữa mới từ tốn “Mạnh Yến Thần, anh hiểu cô ấy không? Ngoại trừ biết cô ấy tâm tư nhạy cảm, chuyện gì cũng giấu trong lòng, anh còn biết gì nữa?” Tống Diệm cười nhạt, câu hỏi vừa kết thúc, nụ cười của anh liền biến mất, giọng nói cũng trở nên sắc nhọn. “Anh hoàn toàn không hiểu gì về cô ấy cả.”Tống Diệm điềm nhiên nói tiếp “Tôi biết hồi trung học anh rất hận tôi, hận tôi dạy hư cô ấy, hận tôi lôi kéo cô ấy uống rượu, hút thuốc, đánh nhau, hận tôi lừa cô ấy lên giường.”Cằm Mạnh Yến Thần cứng lại, bạnh ra, bàn tay cũng siết thành quả đấm. Đã nhiều năm trôi qua như vậy nhưng những điều này vẫn luôn canh cánh trong lòng anh.“Sự thật là… cô ấy nhõng nhẽo đòi tôi dẫn đi quán bar. Tôi không cho hút thuốc, cô ấy liền giật lấy. Lúc cô ấy ở bên cạnh, tôi không đánh nhau thì kiểu gì cô ấy cũng kiếm cớ gây chuyện với người ta. Cô ấy muốn chơi, muốn điên, muốn buông thả, muốn tự do… chính vì bị đè nén quá lâu nên mới cần giải tỏa bằng phương thức cực đoan như vậy.”Tống Diệm tựa đầu vào cột đèn ngắm trời đêm. Ánh đèn phản chiếu trong đôi mắt anh sáng lấp lánh tựa pha lê. Anh phả một làn khói thật dài vào không trung, rồi hơi thuốc la đà phủ xuống gương mặt u buồn của anh.“Nhưng lúc đó, ít ra cô ấy rất sống động.”Đêm tối càng trở nên đặc quánh. Mạnh Yến Thần đứng trong bóng tối, sắc mặt trắng bệch. Anh chưa từng thấy mặt sống động của Hứa Thấm như Tống Diệm vừa nói. Có phải chính là cô gái ấm áp mà xa lạ nhào vào lòng anh lúc nãy không? Có phải như thế không?“Cho nên, anh hỏi tôi dựa vào gì ư?” Tống Diệm quay sang, nhìn thẳng vào Mạnh Yến Thần, đôi mắt đen sẫm như màn đêm, giọng nói quả quyết. “Chỉ bằng tiếng cười vừa rồi của cô ấy thôi.”Mạnh Yến Thần bị từng câu từng chữ nặng như búa tạ kia nện vào người, choáng váng đến không còn sức lực phản bác. Đúng vậy, anh thấy rõ mồn một nụ cười quá đỗi rạng rỡ trên gương mặt cô lúc nãy. Nhưng chính vào khoảnh khắc trông thấy anh, nụ cười ấy cũng tắt lịm. Cảm giác đau nhói không thể khống chế đang lan tràn trong lòng anh như cỏ dại.“Khi ấy, ít nhất Hứa Thấm còn có chút gì đó giống con người. Còn bây giờ thì sao? Tốt lắm, mười năm trôi qua, bị đè nén đến mức chút sức sống ít ỏi ấy cũng bị bào mòn đến sắp cạn kiệt rồi.”Tống Diệm hơi cúi đầu, ngón trỏ gõ lên điếu thuốc, khiến tnàn thuốc rơi rụng, bị giớ thổi đi. Anh lại nhớ ngày đó, khi cô bước vào thang máy, vẻ mặt bi thương, bất lực đến nỗi muốn khóc nhưng cô vẫn cố tỏ ra trấn tĩnh như không có việc gì, giả vờ bận rộn tìm nút thang máy lại không dám nhìn vào mắt anh. Ngay cả tức giận cô cũng không dám bộ lộ với anh, sợ anh không thích, sợ bị ghét bỏ. Dáng vẻ giống hệt như đứa bé hồi mới bước vào Mạnh gia, không dám nói chuyện, không dám ăn cơm, vì quá quý trọng hơi ấm đã mất đi nay có lại nên lúc nào cũng lo sợ sẽ bị người ta vứt bỏ.“Cô ấy xem các người như người thân, nhưng các người cho cô ấy cái gì?” Tống Diệm hỏi dồn, rốt cuộc nỗi tức giận và căm hận đã không còn đè nén được nữa. “Tính cách cô ấy thế nào, các người không rõ sao? Ngoài mặt lạnh nhạt, thờ ơ với mọi thứ nhưng thực tế lại là một người nhút nhát, trọng tình cảm, nếu nắm được mạch sống của cô ấy sẽ dễ điều khiển vô cùng. Người nhà anh biết rõ quá mà, ngoài mặt cô ấy ngụy trang giỏi cỡ nào thì bên trong cũng chỉ là một kẻ yếu đuối mà thôi. Nhưng các người đâu quan tâm gả cô ấy cho người ta sẽ bị chèn ép thế nào, chỉ coi cô ấy là quân cờ phát huy tác dụng trong một cuộc hôn nhân chính trị, để trải bằng con đường thăng tiến của anh thôi. Dù có bị dồn nén đến chết, cô ấy cũng không oán trách các người dù chỉ một lời.”Nghe đến đây, Mạnh Yến Thần không thể kìm nén sự ngột ngạt và oán hận đang đè nặng trong lồng ngực, gằn từng chữ “Tôi sẽ không mang cô ấy ra để lót đường.”“Anh có thể bảo vệ cô ấy sao?” Tống Diệm hỏi ngược lại. “Bản thân anh còn khó bảo toàn kìa, Mạnh Yến Thần.”Gương mặt Mạnh Yến Thần tái mét. Anh cố gắng phủ nhận “Bố mẹ tôi cũng đâu tệ hại như cậu nói. Họ có quy tắc của mình, đúng là những quy tắc đó đã áp chế tôi, áp chế Thấm Thấm. Nhưng Thấm Thấm là con gái của họ, không phải quân cờ… Cũng chính vì…” Anh nhếch môi cười cay đắng “... Chính vì họ coi Thấm Thấm như con gái ruột, nên tôi mới…” Mới không thể làm ra chuyện “loạn luân” khiến bố mẹ tổn không nói được nữa, trong miệng đắng ngắt đến nỗi gương mặt anh nhăn nhó gần như biến Diệm chỉ im lặng nhìn Mạnh Yến Thần. Giờ phút này, anh bỗng hiểu ra căn nguyên bi kịch của Mạnh Yến Thần và Hứa Thấm. Nhưng anh không nói gì cả. Mạnh Yến Thần đã đau khổ tột độ rồi, có lẽ chân tướng sẽ khiến anh ta sụp đổ.“Anh về đi.” Tống Diệm chậm rãi nói. “Anh và nhà anh đừng tiếp tục làm khó Hứa Thấm nữa.”Mạnh Yến Thần lắc đầu nhè nhẹ, không biết đang cố phủ định điều sự im lặng dài đằng đẵng, Tống Diệm mới tiếp tục lên tiếng, giọng trầm ngâm. “Anh có biế cô ấy uống thuốc ngủ không? Còn có thuốc chống trầm cảm. Anh nói khu chung cư này rất tốt, đúng là tốt thật.” Tống Diệm ngẩng đầu, hất cằm, ra hiệu cho Mạnh Yến Thần nhìn lên tòa nhà cao tầng lấp lánh ánh đèn. “Mạnh Yến Thần, anh ngẩng đầu nhìn thử đi. Anh cảm thấy với tình trạng trước đó, đến khi nào cô ấy sẽ từ trên kia… nhảy xuống?”Gió đêm thổi nhè nhẹ mà sao lạnh buốt, thân thể Mạnh Yến Thần chao đảo như không có lấy một điểm tựa, gương mặt anh tuấn mất đi huyết sắc, chỉ còn lại biểu cảm thê lương, cả người như rơi xuống vựa sâu vạn trượng, muôn kiếp bất Diệm rất có chừng mực, không nói gì thêm. Điếu thuốc vừa tàn hết, anh đứng thẳng dậy, bỏ lại một câu “Cả nhà anh, không ai có tư cách nói một chữ “xứng” kia với tôi.”Anh vứt đầu lọc còn sót lại, quay người, đi thẳng vào tòa nhà. Ánh đèn hành lang hắt lên người Tống Diệm, in hằn chiếc bóng thật dài trên mặt đất rồi nhanh chóng tan quay người rời đi, lúc bước xuống bậc thềm, cơ thể thoáng nghiêng bước nặng trĩu cứ thế xa dần. Trên mặt đường xi măng lưu lại vài giọt nước đọng, dường như là giọt nước mắt không muốn ai biết của người nào đó vừa nhỏ xuống.* * *Nước trong ấm sôi sùng sục vang lên tiếng rít chói tai một lúc lâu Hứa Thấm mới nhận ra. Cô vội vàng nhấc ấm, rót nước vào cốc thủy tinh rồi lại đờ đẫn đứng đó, tự hỏi không biết hai người đàn ông dưới lầu đang thế vô thức đưa tay đến lấy cốc nước, chạm phải thành cốc nóng hôi hổi liền rụt ngón tay lại. Cô thổi ngón tay một lúc lâu vẫn thấy nóng rực liền vội vàng đưa tay lại gần vòi nước này, chuông cửa vang lên. Hứa Thấm giật mình, lập tức tắt vòi nước, chạy ra định mở cửa, nhưng nghĩ thế nào lại nhìn qua mắt mèo xác nhận Tống Diệm!Cô thở phào nhẹ nhõm, lập tức mở cửa ra. Vừa thấy anh, cô như nín Diệm im lặng nhìn cô, lạnh lùng bước Thấm không đoán được suy nghĩ trong đầu anh nên không khỏi phấp phỏng lo không nói một lời, cứ thế đóng cửa rụt rè hỏi “Hai người… không đánh nhau chứ?”Anh quay đầu nhìn cô, tay vẫn đặt trên nắm cửa, nghĩ thế nào lại kéo cánh cửa ra, hất cằm ra ngoài, giọng lạnh nhạt “Đi đi, xuống mà xem anh ta.”Hứa Thấm sởn gai ốc, vội vàng đóng cửa lại. Vừa quay người, thân thể Tống Diệm đã áp đến, ép chặt cô trên ván cửa. Cả người cô dán sát vào người anh, cô bị giam cầm ở giữa, hô hấp khó khăn. Ngước mắt lên, cô liền nhìn thấy đôi mắt đen hun hút đang nhìn mình chăm Thấm không dám chọc Tống Diệm nổi giận, nghĩ ngợi một lúc lại can đảm đưa tay lên sờ khuôn mặt anh. Ngón tay vừa mới chạm vào làn da, anh đã tóm lấy cổ tay cô, ấn chặt trên không kịp hô lên thì tay kia của anh đã kéo lấy quần cô, véo mạnh mông cô, khiến cô toàn thân tê dại, không khỏi khẽ rên một tiếng, chân cũng bất ngờ phải nhón lên, đầu hơi ngẩng cao.“Nhận nhầm người hả?” Anh kề sát vào tai cô, giọng nói âm trầm, “Em muốn chết phải không?” Add bookmark Ảnh bìa Tác giả Cửu Nguyệt Hi Thể loại Ngôn tình Tình trạng Hoàn thành Lượt đọc 9,836 Cập nhật 31/03/2020 Dịch giả Hàn Vũ Phi Công ty Phát hành Văn Việt Nhà Xuất Bản Thanh Niên Kích thước 16 x 24 cm Số trang 680 trang Số chương 67 chương Ngày xuất bản Tháng 9/2017 Type Thùy Miên, "Không có gì khiến trái tim con người ta đau đớn hơn tình cảm." Cô hy vọng xa vời, mong mỏi sẽ có một người vượt qua muôn nẻo đường đến để yêu cô, gõ cửa tòa thành tĩnh mịch trong cô "Tôi có thể bước vào không?". Khi đó, cô sẽ mở cửa cho anh "Vậy sau này anh không được bước ra đâu nhé!". Anh nói "Được." Thế là họ bên nhau mãi mãi. Đây vốn là đạo lý vô cùng đơn giản, nhưng khi ấy cô không hiểu rõ được lòng mình, nhẫn tâm xua đuổi anh, còn im hơi lặng tiếng cõng theo tòa thành của mình chạy trốn suốt mười năm. Có điều, sau này cô chợt phát hiện, tòa thành trong lòng từ đó cũng không mở cửa thêm lần nào nữa. Cửa ải kia phải dùng mười năm đánh đổi, chỉ chờ người ban đầu lặn lội vượt đường xa, không màng sương gió đuổi theo bước vào. Advertisement

một tòa thành đang chờ anh full