Truyện ngắn này được viết năm 1966, khi tác giả hoạt động ở chiến trường Nam Bộ trong thời kì kháng chiến chống Mĩ. Sau cuộc gặp gỡ không như mong đợi, ông Sáu hiểu được sự thiếu thốn về mặt tình cảm của con nên càng ra sức cố gắng chăm sóc Thu, tìm cách Hay hôm nay gặp ai ra [Dm] sao mấy ai [G] tin vào tình yêu Từ tình [C] cờ thấy nhau [C7] trên đường đời Dự [F] báo nói hôm nay có [G] mưa Chẳng biết [Em] em có người yêu hay [Am] chưa Để đón [Dm] đưa từng ngày nhớ [G] mong từng ngày Để ta [C] tin, yêu từng phút giây này đây ĐK "Chưa từng gặp ai thích uống rượu như vậy." Anh nói xong, gắp một miếng bò kho đặt vào cái đĩa nhỏ của cô: "Ăn một ít trước đi." mà cuộc đời anh dường như đã định sẵn để trở thành nhân vật phản diện. "Đàn em này sao thế này, anh Dục để cho cô ngồi Mong Sao Cuộc Đời Này Chưa Từng Gặp Anh chương 24 | Đọc Điểm xuất phát 1 full - doc truyen Mong Sao Cuoc Doi NAy Chua Tung Gap Anh chương 24 Full trên di động lan may tinh bang that don gian va tien loi doc truyen Mong Sao Cuoc Doi NAy Chua Tung Gap Anh chương 24 Full trên di động lan may tinh bang that don Cuộc hẹn cuối tuần - 20h thứ 7 hằng tuần trên VTV3.-----Đồng hành cùng VTV3:- Fanpage: Báo điện tử VTV Vay Nhanh Fast Money. ... 17 giờ!Sau khi ý thức được thời gian này nói lên điều gì, cô ngây ra. Điều này có nghĩa cô đã ngủ trọng vẹn một buổi xách của cô để ở trên sofa trong phòng khách, di động vẫn nằm nguyên trên bàn, ngoài những thứ đó ra, trên bàn còn có một túi ni-lông, cô mở ra xem thì thấy bên trong đều là đồ dùng của phụ ngẩng đầu lên, ánh mắt dừng lại ở phía khác của ghế sofa, một chiếc áo đang vắt hờ hững ở đó, đó là áo vest màu sẫm, chất liệu lẫn đường may đều thuộc hạng sang, nhìn là biết giá trị không nhỏ. Cô gần như vừa nhìn đã nhận ra, đó là áo của Cố Phi Trần, sáng nay anh vẫn còn mặc nó trong buổi nói chuyện ở giờ, cô mới có thể xác nhận, người ôm cô lúc trước, chính là anh đỡ lấy cô và đưa cô đến đúng, khách sạn như vậy, phòng như vậy, đương nhiên không phải do thầy hiệu phó bố trí cho tới đây, cô lại ngây ôm đó, trong lúc cô gần ngất đi, cô vẫn kịp nghĩ tới việc dựa vào đó, đồng thời với tay nắm chặt lấy mép áo đối vì cô là lúc cô đau khổ không nơi bấu víu nhất, vòng tay đó lại khiến cô có thể an lòng, cô có thể yên tâm dựa cả cơ thể vào đó, lại như sợ anh bỏ rơi cô giữa đường, nên cho dù trong lúc hôn mê, cô vẫn không chịu rời ra là người cô cố dựa vào đó, thì ra là này tỉnh lại, Tần Hoan không khỏi cảm thấy mọi chuyện thật nực cười. Tiềm thức của cô sao lại phạm phải sai lầm như vậy? Sự thực rõ ràng là, trên đời này, cô có thể an tâm dựa vào bất cứ ai, chỉ duy không bao giờ được tin vào Cố Phi một ngày đàng học một sàng khôn, cô lý ra đã phải học đủ rồi mới tại sao khi tư duy bị mất đi kiểm soát, cơ thể lại phạm phải sai lầm như vậy?Trời đã ngả dần sang tối, ánh mặt trời lặn ở đằng Tây, bóng đêm bao trùm lấy những tòa kiến trúc bằng bê tông cốt thép cao lớn, cả thành phố sau một ngày huyên náo lại quay về trạng thái tĩnh lặng ngắn sống về đêm sắp bắt đầu, rõ ràng là một ngày đen đủi của cô sắp sửa kết cô bị hôn mê, nên chắc đã làm lỡ việc của trường. Nghe nói buổi chiều còn có lễ khánh thành thư viện mới, nhưng nhìn mặt trời sắp xuống núi, Cố Phi Trần vẫn chưa quay lại, cũng không biết bao giờ anh mới quay Hoan vốn định đi ngay, nhưng thẻ phòng vẫn nằm ở khe cắm thẻ, tiền không có bên người, huống hồ lại còn áo của Cố Phi Trần, cô lại không muốn mang dường như cả ngày chưa ăn uống gì, lúc này bỗng thấy đói cồn cào, bụng tuy không còn đau, nhưng toàn thân chẳng còn chút sức lực nào, tay chân chợt mềm nhũn đồ dùng cá nhân đó cũng không biết ai mang tới, nhưng quả là rất chu đáo, gần như những thứ một người phụ nữ cần dùng trong thời kỳ đặc biệt đều có không cách nào rời đi ngay lập tức, nhưng Tần Hoan vẫn quyết định đi tắm nước nóng. Cô vào phòng tắm, mở nước thơm, nhanh chóng ngâm cả cơ thể đã bị giày vò suốt một ngày vào trong làn nước nóng rẫy còn đang bốc có người mở cửa phòng, đúng lúc Tần Hoan từ trong buồng tắm bước khoác chiếc áo tắm của khách sạn, tay còn cầm chiếc khăn khô để lau tóc, vừa ngẩng đầu lên liền nhìn thấy dáng người đó. Cô ngây ra, còn đối phương thì đã xoay người lại đóng cửa, điềm nhiên bước tới.“Đỡ hơn rồi chứ?”Giọng sắc lạnh của người đàn ông đó vang lên, lúc này cô mới định thần lại. Cô vẫn tiếp tục lau khô tóc, vừa trả lời khẽ “Đỡ rồi, cảm ơn.”Cố Phi Trần nhìn cô một lúc rồi nói “Ăn một chút rồi hẵng đi.”Lúc này cô mới để ý trên tay anh đang cầm hộp cơm. Cô hơi giật mình, miệng lặp lại hai chữ “Cảm ơn.”Trong ấn tượng của cô, đây có lẽ là lần đầu tiên anh tự tay làm việc đó. Cô thậm chí còn không sao hình dung ra cảnh anh xách hộp cơm đi qua sảnh khách sạn và lên thang máy công Phi Trần bỏ đồ ăn ra, rồi mới ngồi xuống ghế sofa, thuận tay cầm điều khiển bật ti vi. Vừa đúng chương trình thời sự, nhưng dường như anh không để tâm trên ti vi đang nói gì, chỉ là nghe âm thanh mà ăn rất thơm, cũng không biết mua ở đâu, màu sắc đẹp mắt, nhìn chỉ muốn ăn ngay. Hơn nữa Tần Hoan lại rất đói, cô không có ý định xấu hổ gì ở đây, nên không khách khí từ mình cô ngồi bên bàn ăn, nghĩ giây lát rồi mới khẽ quay người lại, giọng khô khan hỏi “Anh không ăn?”“Anh ăn rồi.” Một giọng nói bình thản cất lên từ phía thôi, cô nghĩ, ít ra như vậy cũng đỡ ngại ngần. Cho dù hôm nay anh giúp cô, cô cũng không cách nào ngồi ăn cùng bàn với anh như không có chuyện gì xảy lẽ do đầu bếp nấu ngon, hoặc do rất đói, Tần Hoan ăn rất ngon miệng. Hơn nữa có tiếng ti vi, nên sự chú ý của cô nhanh chóng bị chuyển hướng, dường như quên mất đằng sau mình còn có một người đàn ông, nếu không chắc hẳn sẽ ảnh hưởng tới khẩu vị của cơm xong, Cố Phi Trần lại nhắc “Ở đây còn một phần nữa.”Cô vốn không để ý, chỉ theo anh chỉ, mới phát hiện trên bàn còn có một bát nước đường.“Uống hết cái này đi.” Anh nóiCô ngây ra trong giây lát, rồi khẽ lắc đầu, khóe miệng cuối cùng cũng khẽ nở nụ cười, nhưng vẫn rất miễn cưỡng “Không cần.” Nhưng ánh mắt nhìn về phía đó, không sao thu lại đường... cô khẽ căn môi, cười khổ dường như đã là kỷ niệm rất xa xăm, xa đến mức ngay cả cô cũng gần như quên từng có vài lần, anh cũng mua nước đường như vậy cho cô đó cũng vì đau bụng tháng, nhưng không bằng lần này. Khi ấy cô có người yêu thương, đương nhiên cũng làm nũng hơn so với bây giờ, chỉ một chút đau đớn cũng bị khuếch đại lên thành mức độ nghiêm trọng, thực ra cũng chỉ là mượn cớ đau ốm để làm nũng một chút, để được quan tâm và yêu thương nhiều khi cô đau bụng, liền không chịu đi học, không những thế, còn không chịu để anh đi đó cô cứ nằm trên giường, mặt mũi nhợt nhạt, nhìn anh với vẻ đáng thương, không cho anh rời xa mình nửa đầu anh không biết cô có phần giả bộ, cứ nghĩ cô thực sự rất đau, quả nhiên đồng ý yêu cầu của cô, đến cả tài liệu cũng kêu thư ký mang tới nhà giải thư ký tới, mang theo cả một cốc nước ngồi bên cạnh nói “Em uống hết cốc nước này nhé.”Cô cầm bát nước nóng hôi hổi, chợt cảm thấy ngường ngượng, nãy giờ làm nũng giả bộ đau nên không cảm thấy, lúc này mới xấu hổ, chút bí mật thầm kín nhất của phụ nữ đã bị anh nhìn xuyên người yêu của nhau, nhưng những lúc thân mật nhất, anh cũng chỉ ôm cô vào lòng, hai cơ thể áp sát vào nhau, chứ chưa hề có hành động gì thái biết anh yêu thương cô, có lúc cũng cảm nhận được sự kiềm chế của anh, nên cầm bát nước đường, cô bỗng thấy mình đỏ Phi Trần hỏi như không có chuyện gì xảy ra “Thế nào?”Cô cúi thấp cổ, lắc lắc đầu, khuôn mặt nhanh chóng úp vào trong lúc lâu sau, bỗng nghe thấy có tiếng cười khẽ trên đỉnh giật mình ngẩng lên, bắt gặp ngay đôi mắt sâu thăm thẳm như ánh sao nhìn cô cười, ánh mắt khẽ lóe lên vẻ yêu chiều khó nhận biết, cũng không vạch trần nguyên nhân cô làm nũng, chỉ lấy tay khẽ xoa má cô bảo “Sao giống trẻ con vậy. Uống nhanh lên, không nguội hết.”Sau đó cô thì thầm chia sẻ với Trần Trạch Như, Trần Trạch Như không khỏi than thở bảo “Có bạn trai trưởng thành thật hạnh phúc.” Nhưng ngay sao đó lại nhanh chóng phát huy sở trường của mình, phân tích bảo “Nhưng anh ấy thành thục như vậy, cậu đoán xem có phải trước kia anh ấy đã từng làm như vậy với người con gái khác hay không?”“Làm sao có chuyện đó!” Cô lập tức phủ định giả thuyết này.“Sao lại không thể? Cậu đã hỏi bao giờ chưa?”“Ai dà, mình không muốn bàn với cậu về chủ đề vô vị này. Không thể là không thể.”“Được rồi, được rồi, mình nghĩ cậu đã hoàn toàn bị ma xui quỷ khiến rồi. Cố Phi Trần rốt cuộc có sức hấp dẫn gì mà khiến một đại tiểu thư phải mê muội đắm đuối?”“Trước mặt anh ấy mình chẳng phải là đại tiểu thư gì cả.”“Vâng, vâng, cậu hận không phải là nô tì trước mặt anh ấy, được chưa?”“Ai dà, tớ không phải là có ý như vậy...”Cô vừa đấu khẩu với bạn, vừa cảm thấy thật ngọt ngào, ở bên Cố Phi Trần, ngày nào cũng tươi đẹp xán lạn, tâm trạng vui vẻ tới mức lúc nào cũng chỉ muốn bay lên không phải là đại tiểu thư, cô chỉ cần là một người phụ nữ ở bên cạnh anh, tận hưởng tình yêu của anh cả đời, như vậy là này, khung cảnh tương tự lại tái diễn một lần nữa, nhưng cô không sao cười mắt không thôi nhìn bát nước đường đang bốc khói nghi ngút, vẻ mặt cô dần đóng băng trở lại, từ chối bảo “Em đỡ rồi, không cần uống.”Cố Phi Trần chỉ khẽ nhìn cô rồi bảo “Tùy em.”Cô không nói thêm lời nào, cầm quần áo vào phòng thay đồ. Thay quần áo xong là sẽ rời khỏi đây, lại tiếp tục ai đi đường nấy, có lẽ thành phố quá nhỏ nên hai người sẽ còn gặp mặt, nhưng cô chỉ hy vọng số lần gặp gỡ ngày càng ít quả mới đang thay quần áo, đã nghe thấy tiếng điện thoại quen thuộc ở bên ngoài vọng di động của cô, cô nhanh chóng mặc áo, vội vàng mở cửa ra nghe điện thoại và nhìn thấy Cố Phi Trần đang nhanh chóng ra khỏi chỉ kịp nhìn cái bóng cao cao của anh, anh đã biến mất ngoài cánh cửa. Khi anh đi, không hề quay đầu lại, cũng không biết sợi dây thần kinh nào bị chạm mạch, nên hình như anh đã dùng sức khá mạnh, đóng sập cánh cửa lại, phát ra tiếng “sầm” rất đứng ngây ra, rồi mới tới bàn nhấc điện thoại, trên màn hình hiện lên ba chữ “Nghiêm Duyệt Dân”. Cô quay đầu lại nhìn ra phía cổng lớn, cảm giác như tiếng đóng cửa khi nãy của Cố Phi Trần vẫn còn đang vọng lại ở trong trạng có chút rối bời, cô chỉ thở thật sâu rồi mới nghe điện sau mới biết Nghiêm Duyệt Dân lúc chiều ít nhất đã gọi cho cô ba bốn cuộc điện thoại. Anh hôm nay lại không có ca mổ, cũng không phải trực ban, khó mà được thư thả như thế này, sau khi tan làm hẹn cô đi từ chối nói “Em vừa ăn xong.” Ánh mắt lướt nhanh qua ghế sofa, chỗ Cố Phi Trần ngồi khi nãy, chiếc áo khoác vẫn để quên ở góc ghế.“Vậy à, thật tiếc. Thế buổi tối em có muốn ra ngoài đi dạo hoặc đi xem phim không?”Giọng Nghiêm Duyệt Dân nghe rất nhẹ nhàng vui vẻ, cảm giác như tâm trang đang rất thoải mái, anh gần như có khả năng lan truyền cảm xúc ho mọi người, đặc biệt là niềm vui và sự ấm Hoan nhìn ra ngoài cửa sổ, màn đêm đã dần buông xuống, buột miệng trả lời “Vâng, thế thì đi xem phim.”Gần đây ngoài rạp đang chiếu rất nhiềm bộ phim hoành tráng của Cao Thành Bản, màn hình LED không ngừng quảng cáo, mọi người xếp hàng mua vé rất đông, khi hai người tới rạp chiếu phim cũng là lúc đông nhất trong Duyệt Dân đến khá sớm, mua xong hai chiếc vé, rồi lại mua bắp rang bơ và coca, một tay cầm đồ ăn một tay dắt Tần lĩnh vực chăm sóc người khác, e rằng không có ai xuất sắc hơn bác anh lại rất giỏi trong việc nhìn sắc diện người khác, trong lúc xem phim, khi Tần Hoan bắt đầu thấy mệt mỏi, anh bỗng hỏi “Hôm nay tâm trạng em không vui?”Tần Hoan giật mình, cũng không biết bản thân mình đã lộ ra tâm trạng này từ bao giờ. Nghiêm Duyệt Dân dường như nhìn thấy tâm tư của cô, khuôn mặt điển trai nở một nụ cười, nói “Khi em không vui, thường không thích nói chuyện.”Anh nhìn cô chăm chú, như không muốn nghe cô biện minh, lại cũng không định tiếp tục chủ đề hơi ngại, tay mình vẫn nằm trong tay anh, trong khi đó buổi sáng rõ ràng vừa xảy ra những chuyện không vui đó. Cô chợt nhận ra, hình như cứ mỗi lần cô và Nghiêm Duyệt Dân có một chút tiến triển mới thì Cố Phi Trần lại xuất quỷ nhập thần xuất hiện trong cuộc sống của trước cũng như vậy, lần này cũng như tình cảm của cô dường như bị một lời nguyền nào đó, cô cố gắng đi tìm một lối thoát cho cuộc sống của mình, nhưng lại cứ xoay vòng quanh chỗ dù là lựa chọn phương hướng nào, Cố Phi Trần cũng cứ bám theo không biết rốt cuộc là vấn đề nảy sinh từ đó cô về nhà khá muộn. Nằm trong bóng tối, mãi không sao ngủ được. Sau đó chợt nhớ tới một lần trò chuyện cùng Trần Trạch Trạch Như nói “Trong lòng cậu đã quét sạch hình bóng anh chàng họ Cố kia chưa?”Cô không nhớ lúc đó tại sao lại bàn luận chủ đề đó. Nhưng khi ấy, cái tên của Cố Phi Trần vẫn là điều cấm kỵ đối với cô, cô đang cố gắng mọi cách để vứt bỏ nhưng gì liên quan tới cô hơi bực mình, trả lời như thể không quan tâm “Sạch hay không thì có liên quan gì?”Thực ra cô tự cho rằng mình đã quét sạch hình bóng của anh, không còn một chỗ trống, cũng như việc cô vứt những món quà của anh, rõ ràng dứt khoát, không hề lưu bỗng dưng lại nhớ tới chuyện này?Cô mở to mắt, vô cùng tỉnh táo lật lại người trong bóng tối. Ánh trăng dịu dàng như nước, lọt qua khe rèm cửa phủ tràn trên bệ cửa sổ, rớt xuống nhưng khoảng tối nhẹ hôm sau Tần Hoan không đi làm. Cô gọi điện thoại cho người phụ trách đang công tác ở bên ngoài xin phép được nghỉ, chủ nhiệm Hoàng vốn rất quan tâm đến cô, vội vàng hỏi thăm tình hình. Cô không tiện nói sự thật, chỉ lấy cớ bị cảm, sốt để xin ra cô đã gần khỏi. Sau khi ngủ dậy, cô đi siêu thị mua ít đồ ăn, quay trở về còn sắp xếp nhà cửa sạch sẽ từ trong ra còn nhớ lần đầu tiên tự mình quét dọn nhà cửa. Căn phòng này không rộng lắm, nhưng vẫn khiến cô đau nhức toàn thân, nằm trên giường đúng hai tiếng đồng hồ mới đỡ hơn một giờ cô đã quen, việc quét rọn nhà cửa đã trở nên dễ dàng và quen thuộc hơn. Lau xong bệ cửa sổ, cô vứt tấm vải lau nhà xuống, rất vô tình, nhìn sang giá treo quần áo bên đó có treo chiếc áo vest của đàn ông, là chiếc hôm qua cô cầm ở khách sạn vốn không định làm vậy, nhưng quần áo của Cố Phi Trần đều có thêu tên của anh ở phía bên trong, nếu rớt lại ở khách sạn, sợ rằng có điều tiếng không gần đến giờ chiều, người chuyển hàng đến nhận đồ rất đúng hẹn, Tần Hoan viết xong hóa đơn, liền đưa chiếc áo đã gói sẵn cười nói “Làm phiền anh.”Chuyển phát nhanh trong cùng thành phố, chỉ trong ngày là nhận khi làm xong, cô mới vào phòng bếp, bắt đầu chuyên tâm nấu thư ký nhận được gói đồ, vừa lúc Cố Phi Trần bước ở phòng họp sau anh vẫn còn lại hai cổ đông khác, mọi người đi thẳng vào văn phòng của Cố Phi Trần, thấy rõ là có việc phải bàn, nên thư ký đợi rất lâu bên ngoài, đợi cho đến khi bọn họ đi ra, cô mới đưa gói đồ cho Phi Trần ngồi xuống chiếc ghế lớn, chỉ khẽ nhìn gói đồ trên tay cô thư ký liền nói “Cứ để đó.”Thư ký nhanh chóng biết ý và lui lấy chiếc dao dọc giấy đặt trên bàn, rạch chiếc túi chuyển phát nhanh, một góc áo lộ ra bên ngoài. Bàn tay đang cầm dao chợt dừng lại trong không trung, anh lại nhìn địa chỉ viết trên tờ đơn, chỉ có hai chữ “Thành Nam”, đến cả tên phố cũng không im lặng vài giây, vứt chiếc dao sang một bên, để mặc bọc đồ còn chưa mở ra hết nằm lặng lẽ trên bàn, chẳng có một chút cảm hứng nào mở ra Duyệt ngày nay, thỉnh thoảng những lúc rảnh rỗi anh thường nghĩ tới cái tên này. Anh biết con người này, bác sĩ khoa phụ sản tay nghề nổi tiếng, cũng là bác sĩ điều trị chính cho Tần Hoan khi cô nhập ra hai người đã từng chào hỏi nhau một lần. Đó là khi xe cứu thương đưa Tần Hoan đến bệnh viện, cô đã mất quá nhiều máu, anh lúc đó đứng ở ngoài phòng phẫu thuật, nói với vị bác sĩ trẻ nhưng có đôi mắt cực kỳ điềm đạm “Xin anh hãy giữ cho cô ấy bình an vô sự.”Là tên của anh ta không ngừng hiện lên trên điện thoại của Tần Hoan. Cố Phi Trần dựa người vào thành ghế, lông mày không khỏi khẽ nhíu đã ở bên anh ta, có thể cô cũng làm nũng anh ta, có thể cũng cười vui vẻ với anh ta, cũng thể hiện tính cách trẻ con những khi cần giúp đỡ khiến người khác sinh lòng thương xót...Nhưng điều đó tuy chỉ là có thể.... Nhưng anh nhận thấy bản thân mình đã không sao chịu 10 năm, anh và cô đã để lại bao nhiêu dấu vết trong nhau. Những dấu vết đó nhìn tưởng bình thường, nhưng thực ra đã ăn sâu vào tâm bà trên đời này đâu có thiếu, anh từng nghĩ mình có thể đánh mất đã lừa anh vứt bỏ đứa con, anh đã từng hận tới mức muốn bóp chết rồi anh lại nhận ra, những cáu giận tưởng như không sao chế ngự được rồi cũng qua đi theo thời gian, nhưng điều mà anh không sao quên được lại chỉ là con người của Tần giờ cô đã cùng với Nghiêm Duyệt còn biết vứt bỏ quá khứ hơn cả anh, còn anh lại chỉ giống như một thằng Phi Trần nhắm mắt lại, khóe miệng đẹp hoàn hảo không khỏi nhếch một nụ cười mỉa mai châm biếm. Tần Hoan nghĩ ௱ôЛƓ lung. Cuối cùng cô cũng thoái khỏi tay người đàn ông này tự mình điều khiển vận mệnh của không muốn anh ta đạt được mong muốn của mình. Anh ta càng muốn có được, cô càng không muốn cho anh dù phải trả giá đắt đến đâu, cô cũng không tiếc không biết bao lâu sau, cô bắt đầu rên thành tiếng cơn đau quặn trong bụng dội lên, dường như quét sạch thân nhiệt và sức sống của cô. Đối với sinh linh chưa kịp chào đời, cô chợt có chút áy náy, đây cũng là suy nghĩ cuối cùng của cô trước khi rơi vào hôn mê. Ngoài ra, cô hình như còn nghe thấy tiếng mở cửa, nhưng rất nhanh, cô mê man không còn biết gì đến xung còi xe cấp cứu, thuốc nước lạnh ngắt, tiếng người to nhỏ thì thầm... cô không biết mình cảm nhận được và nghe lại được từ khi nào, nhưng mắt vẫn không sao mở nổi, ngay cả khẽ chớp chớp mi cũng cảm thấy tổn hao sức lực. Cô chỉ có thể nằm yên, cảm nhận mơ hồ là mình đang trên đường đến bệnh viện. Tay trái của cô đang bị ai đó giữ thật mùa hè nóng nực, tay cô vẫn lạnh toát do mất nhiều máu và đau đớn, nhưng ngón tay của người kia còn lạnh tay lạnh ngắt của đối phương áp sát da thịt cô, con đường đến bệnh viện dài như vô tận, suốt dọc đường đi, cô nghe thấy rât nhiều âm thanh, nhưng tuyệt nhiên không có tiếng của người ngồi bên cạnh. Cô nghĩ, cô chắc chắn sắp ૮ɦếƭ. Nhưng tại sao lại cảm nhận được nỗi sợ hãi từ bàn tay lạnh lẽo của người ngồi kế như một giấc mơ quá trình làm phẫu thuật, trước khi Tần Hoan tỉnh lại, cô như rơi vào cơn mơ. Khúc mở đầu còn rõ mồn một, vậy mà đã kéo dài 20 đầu gặp anh, cô đang trong tình thế bối rối khôn khu hoa viên xinh đẹp và xa lạ, cô sơ ý bước hụt, thụt ngay xuống hố sâu đầy bùn nhão. Sợ hãi vì quá bất ngờ, tay chân cô vung loạn xạ, chân nhói đau, do va phải vật gì, cô bật khóc, kêu thét lên. Nhưng dường như không ai nghe thấy tiếng khóc cùng tiếng gọi của cô, cũng không thấy bóng dáng người phụ nữ vừa dẫn cô vào lâu sau, mới thấy có bóng đen xuất hiện..........Vị cứu tinh có khuôn mặt vô cùng điển trai và lạnh lùng, nhìn cô hồi lâu, kiểu như đang xem xét một việc không liên quan, không có vẻ gì định kéo cô lên“Cho tôi lên...”, cô vừa mếu máo vừa nói, nước mắt lại rơi lã chã.“Sao mà cô mau khóc thế?” Đối phương khẽ chau mày tỏ ý không hài lòng hai tay vẫn đút túi quần, hỏi “Cô là ai? Sao lại ở trong vườn nhà tôi?”Khi nói, anh ta tỏ rõ thái độ trịch thượng của kẻ bề trên, trước nay chưa từng có ai đối xử với cô như vậy, khiến cô bỗng thấy sợ hãi vô cớ.“Cô còn khóc nữa là tôi đi đấy?” gã con trai trước mặt bắt đầu dọa, rồi đứng lên định quay lưng lúc này mới vội nín, run rẩy nói “Tần Hoan” Đó là lần đầu cô gặp Cố Phi rơi xuống hố sâu gần một mét, sau này mới biết đó là hố chuẩn bị chôn đồ bỏ đi trong quá trình thợ tỉa hoa đan sửa sang hoa viên, cô bị rớt xuống đó, mà anh ta là cứu tinh duy tế, sau khi biết tên cô, Cố Phi Trần đắn đo một hồi, cuối cùng cũng đưa tay ra kéo cô lên từ dưới hố bẩn thỉu, tuy nét mặt không giấu được vẻ chán còn chưa kịp cảm ơn, anh đã quay lưng đi năm sau, Tần Hoan vẫn không quên dược khoảnh khắc đó. Cô luôn nghĩ, nếu lúc đó mình không kêu cứu, nếu Cố Phi Trần không bỗng dưng tới vườn hoa, thì mọi thứ sau này đã không xẩy số mệnh dường như đã định như biến cố xảy ra đến với cô năm 18 tuổi, mới trước đó một ngày cô còn là tiểu thư cành vàng lá ngọc, chỉ sau một đêm đã phải đi nương nhờ người khác. Sự nghiệp của cha cô gặp khó khăn, công ty phút chốc sụp đổ như rơi vào bãi cát lún, phải tuyên bố phá sản. Dường như vấn đề nghiêm trọng đã tồn tại từ rất lâu, chỉ là âm ỉ chưa bùng phát. Tài sản trong nhà bị ngân hàng tịch thu, Tần Hoan còn trẻ, không giúp gì được cho bố, lúc này đến quyền tự quyết định cũng không có, chẳng còn cách nào khác đành phải để Cố Hoài Sơn đưa về nhà làm con nuôi và Cố Phi Trần trở thành anh trai trên danh nghĩa của tiếc, mối quan hệ anh em giữa hai người không hòa thuận. Tần Hoan không tài nào hiểu nổi, vì sao Cố Phi Trần lại ghét cô như vậy. Dường như từ ngày đầu tiên bước vào nhà Cố Phi Trần, anh đã đối xử với cô bằng thái độ lạnh nhạt thù ghét còn hơn cả lần gặp mặt đầu tiên cách đây nhiều năm, kể cả những lúc cô bỏ hết lòng kiêu hãnh và tự tôn, gắng sức lấy lòng anh mọi việc vẫn không hề thay cô vui vẻ, muốn chia sẻ với anh “Hôm nay em có chuyện rất hay...”Nhưng Cố Phi Trần ngược lại, thường chỉ “Ừm” một tiếng, tỏ ý không hề hứng thú. Khi cô buồn, nghĩ chỉ có anh là người lớn hơn mình, có thể hiểu được đôi chút, nhưng anh lại không hề tỏ ra quan tâm, thái độ lãnh đạm làm cô không sao mở miệng cô cũng không phải loại con gái tự ti, cho dù muốn lấy lòng người nào đó, thì cũng chỉ là hứng thú nhất thời. Cô đã sớm quen với việc được nuông chiều, cho dù bố mẹ giờ đã không còn uy thế, cho dù đang phải ở trong một môi trường xa lạ, nhưng tính cách được nuôi dưỡng gần 10 năm không dễ gì thay sao Cố Hoài Sơn lại rất thương cô, thương thực lòng. Cô cần gì cũng được đáp ứng, thường rất vui vẻ mỗi khi trò chuyện với cô, đối xử với cô chẳng khác nào con gái ruột. Thưc ra từ năm cô sáu tuổi đã sinh sống ở Canada, rất ít khi về nước, học hành kết bạn đều ở nước ngoài, nên ký ức về gia đình họ Cố chỉ có duy nhất lần phải bối rối đó mà Hoan còn nhớ, hôm đó mẹ dẫn cô đến nhà Cố Phi Trần. Sáng sớm thức dậy mẹ đã tự tay chải đầu tết tóc cho cô, còn mặc cho cô chiếc váy hoa cô yêu thích nhất. Được trang điểm xinh đẹp như nàng công chúa nhỏ, cô vui sướng đi thăm bạn bè cùng đó, cô gặp Cố Hoài Sơn, rồi được người ✓ú nuôi của nhà họ Cố dẫn ra vườn hoa chơi và gặp Cố Phi TrầnTất cả chỉ có là Tần Hoan của 18 năm về trước, cũng là toàn bộ ký ức của cô về gia đình họ giờ đã khác, cô đã sống trong nhà họ Cố, sau này đây sẽ là nhà của cô, Cố Phi Trần luôn tỏ ra không ưa cô, thậm chí chẳng buồn nhìn cô bằng nửa con không sao chịu nổi sự đối xử như xinh đẹp lại thông minh, điều kiện gia đình trước kia rất tốt, mọi thức đều thuận lợi, chẳng ai không thích cô, các nam sinh ở trường theo đuổi cô có cả hàng ta. Chỉ duy có Cố Phi Trần là không thích cô. Tuy không hiểu rõ nguyên do, nhưng cô rất bướng bỉnh, anh ta càng lạnh lùng, cô càng không chịu khuất Hoan lúc bây giờ còn rất trẻ, cao ngạo, dường như trên đời này chẳng có thứ gì cô muốn mà không được. Bởi thế cô dùng đủ mọi cách, lúc thì gây rối với Cố Phi Trần, lúc thì cố ý gây rắc rối với chính mình, tất cả chỉ vì một mục đích duy nhất. Muốn giành được sự chú ý của một người đàn ông, đó là ước mơ lớn nhất của cô thời tuổi hè năm cô 19 tuổi, vì trường Cao Ôn nghỉ hè sớm một tuần so với hàng năm, Tần Hoan về nhà mới biết Cố Hoài Sơn đã đi công tác nước ngoài. Bố mẹ cô đều không ở trong nước, hoặc là đang bận chạy tứ phương để lo thu dọn lại đống đổ nát, hoặc là điện thoại cho cô, nội dung trò chuyện cũng nhạt nhẽo, không đủ quan tâm đối với cô. Có lẽ cũng bởi tuổi trẻ, nên cô tự nhiên cũng ngần ngại không dám nhấc điện thoại làm phiền bố mẹ, chỉ đành giấu kín nỗi niềm ở trong ra ở trường cô cũng có bạn thân, có thể tâm sự. Nhưng Trạch Như vừa nghỉ hè đã bắt ngay tầu hỏa về quên, đến cả dịp sinh nhật lần thứ 20 của cô vào tuần tiếp theo cũng không tham gia được. Trước khi về, Trần Trạch Như còn vỗ mà cô nói đùa “Nếu cậu thích cái anh chàng họ Cố kia thì cố theo đuổi anh ta đi, ha ha ha.” Thật chẳng ra sao, khiến cô tức muốn ૮ɦếƭ.“Điên mới để ý anh ta.” Cô buột miệng liền kể một hơi những khuyết điểm của Cố Phi Trần “Tự cao, tự đại, kiêu ngạo, tự cho mình là đúng, coi thường người khác, thâm hiểm và giả dối.”“Chà chà, ai mà tin được. Cậu quên là tớ học chuyên ngành hai là tâm lý học à? Chút tâm sự nhỏ của cậu, làm sao qua được mắt bản cô nương đây?”“Chẳng có chuyên môn chút nào, không nói với cậu nữa”, Tần Hoan chuyển ngay chủ đề, “Thế quà sinh nhật của tớ đâu”“Đợi tớ ở nhà lên sẽ mua tặng cậu một món quà đặc biệt. Thế còn cái anh chàng họ Cố nào đó tặng cậu quà gì?”Tần Hoan ngây ra “Không biết!”Thực ra trong lòng Tần Hoan không phải không mong đợi. Cho dù ngày thường Cố Phi Trần tỏ ra lạnh nhạt với cô, như đây là ngày sinh nhật, một năm mới có một lần, anh ta chắc không đến nỗi kém cỏi như vậy, hơn nữa Cố Hoài Sơn thỉnh thoảng nhìn thấy anh ta đối xử không tốt với cô, đều lên tiếng trách cứ. Nhưng hiện giờ Cố Hoài Sơn đang đi công tác xa, Tần Hoan bất chợt cảm thấy chới với, như thể mất đi nửa phần sức lực. Hôm đó sau khi tiễn Trần Trạch Như, buổi tối cô cứ trăn trở mãi vì ngày sinh nhật sắp tới, mãi mới ngủ được.

truyện mong sao cuộc đời này chưa từng gặp anh