Như vậy thôi anh em đã đủ thấy độ uy tín của Tin68 lớn nhường nào. Hiện tại, game bài Tin68 đang cung cấp những sản phẩm hot hit nhất trên thị trường, mỗi sản phẩm lại có chất riêng đem đến sự hấp dẫn cho người chơi. Cách để Làm lành với bạn thân. Chúng ta ai cũng đều có lúc bất hoà với bạn thân và đôi khi tưởng chừng như sẽ mất họ mãi mãi. May mắn là những người bạn tốt cuối cùng thường làm hoà vì họ thực sự quan tâm đến nhau. Mọi thứ có thể khó khăn, Thế đấm bóp xong thì làm gì. Tới phần trườn dầu massage nhé! Em đổ 1 chút dầu massage lên người, xoa khắp lưng, chân và xoa cả lên người em nữa. Rồi cứ thế mà em trườn khắp lưng, mông, chân và hôn hít khắp người, thi thoảng còn lấy tay nghịch cái đầu khấc khiến truyện Làm Đến Khi Em Biết Mới Thôi của Tác giả (Victoriaa), ebook full PRC, ePub full, Mobi full và PDF tạo bởi TTC: Edit: MạnTên gốc《Cong Cong Khỏe Mạnh Hơn》Nhãn: Tình hữu độc chungNhân vật chính: Chu Hoằng, Trương Cảnh Minh┃Phối hợp diễn: Tuyết Bạch Sinh, Hác Lôi, Lưu Vũ 17/12/2020 09:11 AM Sau đây là những quy định quan trọng ảnh hưởng lớn đến quyền lợi của các chị em theo quy định tại Nghị định 145/2020/NĐ-CP hướng dẫn Bộ luật Lao động 2019 về về điều kiện lao động và quan hệ lao động (có hiệu lự từ ngày 01/02/2021). >> 25 trường hợp NLĐ được nghỉ làm nhưng vẫn có Vay Nhanh Fast Money. 🌸 Không quan tâm có thể lướt qua nha ~ Mỗi lần sẽ được đăng 10c ´。• ᵕ •。` 🌸 ☆ 1. Bị cường Chu Hoằng tựa nghiêng vào tường, nheo mắt lại rít một hơi thuốc lá, nhanh chóng nuốt vào rồi nhả ra, còn phát ra âm thanh thật lớn, lồng ngực phập phồng kịch liệt, vô cùng bực mình, “Lý do của em chính là anh không có công việc?” Ditme nó, hắn còn trẻ mới tốt nghiệp không bao lâu, cho dù là xã hội cạnh tranh lớn, hắn cũng không tin mình không tìm được việc, hắn chỉ là chưa quyết định được thôi, mấy cái này đều tán gẫu với cô rồi, chẳng phải cô còn phụ họa nữa sao, sao giờ lại chê hắn không có công việc? Muốn chia tay? Lý do gì nhảm vãi! “Em nói với gia đình chuyện của chúng ta, mọi người nói, không có công việc cố định thì không tốt cho lắm…” Giọng nói của cô gái bên kia nhẹ như ruồi muỗi, vô cùng ủy khuất lại thống khổ. Chu Hoằng bất chợt vung tay, cười lạnh một tiếng, có một cụm khói từ trong miệng tràn ra, hắn nổi giận “Được rồi, trước nay em hiếu thuận, cha mẹ nói gì chưa bao giờ dám không nghe, em đã không xem tình cảm ba năm nay ra gì, anh cũng không ti tiện đến mức khóc lóc van nài lại còn bám em không buông, chúng ta cứ sớm tụ sớm tan, đường ai nấy đi, từ nay về sau không vướng bận nhau!” Trong ống nghe vọng đến tiếng khóc đè nén của cô gái, trong lồng ngực Chu Hoằng nhất thời đau xót, không nhịn được muốn nói lời an ủi, lại cố mà nhịn xuống, trong lòng hận, lúc nói chia tay thì giọng nhẹ bỗng, lúc này lại đi khóc, cho người ta một cái tát… lại cho trái táo ngọt, tưởng hắn dễ ức hiếp à? Càng nghĩ càng uất ức, nghe tiếng khóc đã cảm thấy phiền, Chu Hoằng dụi thuốc lên tường, ném đầu thuốc lá ném vào máng tiểu, giọng nói băng lãnh đến tột cùng, “Có gì muốn nói nữa không, nếu không thì cứ như vậy đi, anh còn có việc.” Tiếng khóc bên kia bỗng nhiên dừng lại, tựa như không ngờ tới Chu Hoằng lại nhẫn tâm quả quyết như vậy. Chu Hoằng lập tức cảm thấy có tí vui vẻ khi trả thù. Lúc này, cửa nhà vệ sinh “Két” một tiếng được mở ra, Chu Hoằng vội vàng đứng thẳng người nghiêng mặt sang một bên, thu đi vẻ mặt thô thiển, không nhìn người đến, chỉ đè nặng giọng máy móc nói với bên kia “Nếu ổn rồi, thì cúp đi.” Chu Hoằng rất dứt khoát cúp máy, nhưng tay còn chưa buông, trong lòng đã bắt đầu trống vắng, có cảm giác bi thương khó có thể dùng lời diễn tả được xông lên đầu, đứng tại chỗ ngơ ngác một lát mới chậm rãi đi tới cửa, ủ rũ cúi đầu vô cùng chật vật. Khi đi ngang qua người vừa tiến vào, đuôi mắt chỉ quét lên giày da màu đen hạng sang được đánh bóng, lại so sánh với giày vải trên chân mình, Chu Hoằng lại thêm bi phẫn, hắn không khỏi cười tự giễu, Tiểu Hữu chia tay hắn, điều truy xét căn bản chẳng phải là vì hắn không có tiền sao? Trở lại phòng riêng, mới ngồi xuống, bả vai liền bị Triệu Tả bên cạnh bóp mạnh, Chu Hoằng xoay mặt đi tránh né mùi rượu nồng của gã, chân mày nhíu thành cái rãnh, bực mình trong lòng càng sâu. “Gọi điện gì mà lâu thế, có gì về nói không được mà còn phải nói trong điện thoại, lãng phí tiền, con gái đúng là khó chơi!” Nhả khói từ lỗ mũi, Triệu Tả say khướt cúi đầu, tay bóp vai Chu Hoằng một cái, muốn hắn phụ họa theo, “Đúng là khó chơi, có đúng không?” Cơ thể Chu Hoằng nghiêng sang bên kia, tránh Triệu Tả, không có tâm tình nói chuyện, cầm lấy mấy chai rượu lên rồi tu ào ào. Mấy người bạn chung quanh nhìn thấy, không khỏi đều trố mắt nhìn nhau, rồi sau đó đều nhìn sang Triệu Tả, có người nhỏ giọng hỏi “Chu soái của tôi bị sao thế, mặt đen như vậy.” Triệu Tả giật khóe môi liếc nhìn Chu Hoằng một cái, nói với người kia “Cô không hỏi người trong cuộc, hỏi tôi làm cái gì?” Chu Hoằng không thèm để ý, ngồi tại chỗ uống rượu mãi. “Há há, nhìn kiểu này, chuyện nghiêm trọng lắm đây.” Trên da mặt ngăm đen của Triệu Tả lại có biểu tình trông có chút hả hê. Cô gái bên cạnh tựa hồ rất ác cảm với gã, giọng điệu không hề tốt gì, “Anh về sau ít nói mấy câu nhàm chán với Tiểu Hữu, hai người họ tuyệt đối sẽ không có những chuyện này.” Triệu Tả xòe hai tay nhún vai, rất vô tội, “Tôi tám với em gái tôi về bạn trai nó thì có lỗi gì, tôi cũng chưa nói cái gì không đúng nha, hai người họ xào xáo liên quan gì đến tôi.” Cô gái kia tựa như thấy nói nhiều một câu cũng thừa thãi, liền quay đầu tán gẫu với bạn mình. Bị ăn bơ, Triệu Tả lại không hề bất mãn dù chỉ phân nửa, còn cười cầm chai rượu lên nhích lại gần Chu Hoằng, cứ như rất trượng nghĩa cụng vào chai hắn, “Lại đây, anh uống với mày.” Kỳ thực Chu Hoằng uống rất được, nhưng say hay không là phải liên quan đến tâm trạng, lúc này tâm trạng của hắn đã kém đến mức không thể kém hơn nữa rồi, vì vậy uống hết một chai, lại có chút say. Nhận lấy chai rượu Triệu Tả đưa tới, Chu Hoằng hừ một tiếng, “Uống!” Hơi ngưỡng cổ lên, đổ từng chút một vào họng, rượu chưa đến miệng đã chảy xuống cổ, làm ướt áo sơ mi dán trên ngực, lộ ra đường nét trên cơ lý rõ ràng, vô cùng ý vị. Triệu Tả nghiêng người về trước, nheo mắt nhìn hắn, ánh mắt từ hầu kết kịch liệt dao động của hắn dời xuống, lưu luyến trên lồng ngực ẩm ướt của hắn, rồi nhìn về phía hai chân đang dang rộng của hắn, thon dài nhưng rắn chắc, cũng vô cùng tuyệt vời… Nhướng chân mày, Triệu Tả nuốt một ngụm rượu, trong ánh mắt lóe lên một loại ánh sáng tham lam thuộc về thợ săn. Ra khỏi quán bar, Chu Hoằng dựa vào Triệu Tả, mơ mơ màng màng chào tạm biệt với mấy đứa bạn, nghe thấy Triệu Tả ở bên tai nói với mọi người đã tản ra “Tụi mày đi đường cẩn thận, chăm sóc mấy đứa uống say đó.” Sau đó cũng cảm thấy gã dùng sức ôm mình. Chu Hoằng ư ư a a lảo đảo, xua tay với gã, “Không có việc gì, mày cũng về đi.” Nói xong, đẩy gã ra muốn đi. Triệu Tả nhanh chóng kéo hắn lại, dán vào tai hắn cười, “Mày như vậy sao tao có thể yên tâm đi về? Nói cho mày biết, tao còn là người cuối cùng gặp mày, nếu như nửa đường mày gặp phải chuyện gì, tao chính là người hiềm nghi số một.” Cười lạnh một tiếng, Chu Hoằng xua tay ý bảo tùy gã, thích sao cũng được, hắn cũng đã mệt đến mức cái gì cũng được hết. Đến căn nhà trọ hơn mười mét vuông, vừa vào cửa, Chu Hoằng liền nghiêng người ngã lên giường, toàn thân mệt mỏi vô lực, không hề có ý muốn di chuyển. Đèn không bật, mơ hồ cảm thấy Triệu Tả đang đi lại trong nhà, còn có âm thanh, Chu Hoằng cho rằng gã đang tìm nước cho hắn uống, liền hé môi, nửa chết nửa sống thấp giọng nói “Bên ngăn tủ, bình thủy…” Chờ một lúc cũng không nghe thấy tiếng trả lời, Chu Hoằng không khỏi bực bội, thầm chửi một câu giở trò quỷ gì, rồi đưa tay lên xoa cái đầu choáng váng, đang muốn đứng dậy đi bật đèn, nhưng đầu còn chưa nâng lên, đã cảm thấy giường lún xuống một khúc, tựa như Triệu Tả đang ngồi bên chân hắn, có chút kỳ quái không nói nên câu. Chu Hoằng không để ý, mở miệng kêu gã bật đèn, nhưng còn chưa nói hết, bỗng nhiên thấy rùng mình, bởi vì ý thức được Triệu Tả đang cởi quần của hắn, theo bản năng dùng tay đè chặt dây nịt, hắn đột nhiên ngẩng đầu, mở to hai mắt nhìn về phía Triệu Tả, quát khẽ “Mày cởi quần tao làm cái gì?” Thằng này tri kỷ như thế, muốn hầu hạ hắn thay đồ? Lúc đầu cũng chỉ kinh dị, mà khi người bên trên thoáng cái đè lên người, còn gần như điên cuồng kéo dây nịt của hắn, Chu Hoằng nhất thời như bị điện giật, trong dạ dày đảo lộn một hồi, buồn nôn muốn chết, suýt nữa đã nôn hết những gì đã ăn, cũng tỉnh rượu hơn phân nửa, gầm nhẹ một tiếng vội vàng chống cự, “Triệu Đại Tả! Mày phát bệnh cái gì đó!” Hồi đại học, Triệu Tả trong câu lạc bộ Taekwondo, dáng người cao lớn, đánh nhau vật lộn rất giỏi, Chu Hoằng từng đùa giỡn đòi đấu solo với gã, không tới ba chiêu đã gục rồi. Lúc này Triệu Tả dùng kỹ thuật hàng thật giá thật, hai ba cái đã kiềm chế cổ tay Chu Hoằng, cúi đầu cười, bám lên tai hắn quái gỡ nói “Tao không có phát bệnh, là lửa, là tình, hà hà.” Chu Hoằng nghe vậy thì buồn nôn, hận không thể đá đống thịt trên người lên trời, nhưng hắn không có bản lĩnh đó, bởi vì hắn đánh không lại gã, đồng thời trong lòng vẫn không dám tin tưởng, liền cả giận nói “Triệu Đại Tả mày đi xuống cho tao, đùa thế này không vui đâu!” Triệu Tả chỉ cười lạnh, vùi đầu gặm cổ hắn. Chu Hoằng căng da đầu, ngũ tạng lục phủ đều nhào lộn, biết là gã không phải đùa giỡn rồi, thằng này chính là gay, mà ba năm qua hắn cư nhiên không hề phát hiện! Lúc này mặt của Chu Hoằng đều tái rồi, há miệng mắng, cái gì khó nghe đều nói hết, lôi tổ tông mười tám đời nhà gã ra hỏi thăm hết một lần, mà Triệu Tả lại không có chút phản ứng nào, lại vô cùng trấn định vừa áp chế chống cự của Chu Hoằng, vừa thẳng tay cởi sạch quần áo của hắn. Sờ phải cơ thể trần truồng của Triệu Tả, đầu Chu Hoằng cứ như nổ vậy, trong lúc nhất thời cái gì đều quên hết, dốc hết sức đập vào đầu gã. Triệu Tả bị đập trúng nên có hơi nghiêng người trượt xuống giường, sắc mặt nhất thời trầm xuống, giơ nắm đấm nhào lên người Chu Hoằng mà đấm đánh, sau đó hai tay cùng lên, thừa dịp hắn đang choáng nhanh chóng lột dây nịt của hắn, sau đó kêu lên một tiếng đau đớn, đè mạnh lên. Do say rượu, đầu vốn đã mơ hồ, lúc này lại bị ăn một đấm, Chu Hoằng choáng váng một hồi ý thức mới tỉnh táo, nhưng tỉnh táo rồi, cơ thể lại bị đè nữa, còn cảm nhận được hai cái tay đang lột áo sơ mi của hắn, trên đùi có một đôi chân đang không ngừng cọ, cọ rớt quần của hắn, quần lót trượt ra hơn phân nửa. Hít vào hai ngụm khí lạnh, Chu Hoằng đưa tay che lại, dồn lực lùi ra ngoài, mắng gã “Mẹ mày, mày không thấy có lỗi với em gái mày à, thằng khốn kia…” Không chờ hắn nói hết, Triệu Tả liền đưa tay ra, đè lại đầu vai hắn ấn chặt hắn phía dưới, sau đó sờ soạng xuống dưới, tấm tắc khen “Xúc cảm thật sự không tệ, không uổng công tao thận trọng ngăn cản tụi mày, nếu mà chờ tụi mày chia tay rồi mà không xoạc mày, đó mới là có lỗi với con bé.” Chu Hoằng ngớ người, đây là ý gì, gã đã sớm có tâm tư bẩn thỉu này? Còn ngầm cản trở tình cảm của hắn với Tiểu Hữu? Hắn và Tiểu Hữu yêu nhau đã lâu vậy mà cũng không thuận lợi, thì ra vấn đề là ở đây… Giữa ngực đột nhiên mọc lên một cơn tức giận, Chu Hoằng mắng to một tiếng định ngồi dậy, kết quả vẫn bị vững vàng đè chặt, mà sau đó lại nghe gã cười quái dị nói “Lần đầu gặp mày khi xem mắt, tao đã muốn nếm thử rồi…” Lời còn chưa dứt, đầu vai đã đau xót, bị hắn cắn. Chu Hoằng bi phẫn lẫn lộn, giằng co gần như điên cuồng, lại không chống lại Triệu Tả đang càng thêm cuồng loạn, cánh tay bị gã túm lấy vặn ngược ra sau, sau đó chưa thở được mấy hơi, hạ thân liền gặp phải cơn đau đớn. Chu Hoằng run lên, mở to hai mắt hét to, ngửa người về sau, căng thẳng gần như vặn vẹo… ☆ 36. Năm mới đến rồi, cùng nhau chúc mừng Kỳ thực Chu Hoằng cũng không thực sự thấy phát chán, chỉ là hàng tết đặt mua cho năm mới cũng đã làm cho hắn bận rộn đến mức chân không chạm đất rồi, cơ mà khi trò chuyện với Trương Cảnh Minh, tự dưng sẽ rất ngạo kiều mà thôi. Cái gọi là nghỉ đông, tự nhiên là về nhà ăn tết, nhưng quanh năm suốt tháng trong nhà chỉ có hai ông cháu, cũng hơi vắng lặng, mặc dù không náo nhiệt, đã có chân tình ở đó, một dạng tình cảm ấm áp hoà thuận vui vẻ. Chỉ là năm mới đầu tiên sau khi quen Trương Cảnh Minh, không thể chúc mừng cùng anh, trong lòng có chút thẫn thờ, lúc này đây, Chu Hoằng chủ động gọi điện cho Trương Cảnh Minh. Bầu trời đêm trừ tịch sáng rực rỡ, Chu Hoằng chậm rãi bước đi thong thả trong đường hẻm, trên gương mặt thanh nhã có nụ cười nhè nhẹ ấm áp, khi cuộc gọi được thông, lúc nghe một tiếng “Alo” trầm thấp dễ nghe của Trương Cảnh Minh, Chu Hoằng không khỏi hơi ngượng ngùng nhỏ giọng nói câu “Năm mới hạnh phúc.” Bên kia Trương Cảnh Minh thoáng khựng lại, cũng nói một câu “Năm mới hạnh phúc”, trong giọng nói trầm thấp như đàn cello lộ ra nét sung sướng non nớt, càng thêm làm lòng người nhộn nhạo. Tim Chu Hoằng lập tức bị tình cảm ấm áp căng đầy, chỉ là trong nháy mắt, trong đầu hắn liền tưởng tượng ra biểu tình lúc này của Trương Cảnh Minh, mắt nhất định là nheo lại, bên trong đều là ôn nhu, còn có một chút xíu xấu hổ nữa, đôi môi màu nhạt nhất định sẽ mím, hơi nhếch lên, nụ cười độc nhất vô nhị. Có lẽ anh sẽ ưỡn thẳng lưng đứng trước cửa sổ sát đất, tay cắm túi quần cúi đầu ngắm thế giới bên dưới, gương mặt đẹp trai bởi vì khuất bóng mà phân nửa chôn trong bóng tối, trong bóng tối đôi mắt nhất định so với màn đêm thâm trầm còn đen hơn, so với bảo thạch sáng chói nhất còn sáng hơn. Chỉ là nghĩ thôi, đều nhịn không được muốn sa vào trong đó, Chu Hoằng gương mặt phiếm hồng, hắn rụt người thở ra một ngụm sương trắng, đang định nói, bỗng nhiên nghĩ đến điều gì, mặc dù trong lòng đại khái đã có kết quả, nhưng vẫn hỏi “Anh ở nhà à?” Bên kia rất im ắng, không giống náo nhiệt bên này. “Ừ.” “Một mình?” “Ừ…” Chu Hoằng nhịn không được có chút không nỡ, không nhịn được nói “Tết năm tới, em và anh cùng chúc mừng.” “… Ừ, anh nhớ kỹ rồi.” Chu Hoằng không đáp lời, nụ cười trên mặt còn đẹp hơn pháo hoa trên bầu trời. Chu Hoằng chưa từng nghe Trương Cảnh Minh đề cập đến người nhà của anh, anh không nói hắn cũng sẽ không hỏi, chỉ là trực giác trong lòng cho biết anh và người nhà tựa hồ có hiềm khích, lần nọ ở trong xe cũng đã nghe anh nói chung quanh anh cũng không có nhân tố có thể kiềm chế anh, chắc cũng là không hòa thuận với người nhà đi, chỉ là không ngờ lại đến tình trạng ngay cả tết nhất cũng không trở về. Hết tết, thời gian còn lại cũng chỉ trong một cái búng tay thôi. Tay xách hành lý, Chu Hoằng vừa đi ra ngoài cửa, vừa nói với tiểu lão đầu đi theo sau “Đừng ra ngoài nữa”, hắn có chút không nỡ, “Tiền con gửi cho ông đừng có xài tiết kiệm quá, ăn no uống ngon con cũng yên tâm hơn, lần sau không biết lúc nào con mới về được, công tác bề bộn nhiều việc, nhưng chỉ cần có thể thì con nhất định sẽ về, điện thoại di động đừng để lung tung, để tránh con gọi điện thoại về không ai nghe con sẽ lo lắm…” “Được rồi được rồi, xong chưa, đúng là giống bà nội mày, cứ lải nhải suốt!” “…” Bởi vì sợ Trương Cảnh Minh không có thời gian, Chu Hoằng không có thông báo cho anh trước tin hắn đã về, ra khỏi trạm xe, thì trực tiếp ngồi taxi chạy về nhà. Sắp được gặp người mình ngày nhớ đêm mong, nụ cười trên mặt Chu Hoằng có làm sao cũng không thu được, hắn đang chờ đợt thang máy sau, chờ khi cửa thang máy mở, không khỏi sửng sốt, bởi vì nhìn thấy Lưu Vũ Thần từ bên trong đi ra, Chu Hoằng vội vã chào hỏi, còn chúc mừng năm mới. Lưu Vũ Thần cũng cả kinh, lập tức cười, chào hỏi, sau đó quan sát trang phục phong trần mệt mỏi của Chu Hoằng, nói vài câu như có như không, liền phất tay cáo từ. Gặp Lưu Vũ Thần, liền nghĩ đến mấy người bạn của Trương Cảnh Minh, Chu Hoằng buồn khổ thở dài, xách theo hành lý gục đầu tiến vào thang máy. Đã tận lực đè tiếng cửa mở đến mức thấp nhất, nhưng khi rón rén qua huyền quan, vẫn thấy Trương Cảnh Minh đang đứng trước quầy bar, cầm một ly rượu nghiêng người hơi kinh ngạc nhìn qua. Chu Hoằng có vẻ hơi thất vọng, để hành lý dưới đất, không chờ giơ chân lên liền mở miệng, “Lỗ tai của anh thật thính.” Trương Cảnh Minh đã sớm để ly rượu xuống đi nhanh tới chào đón, hai cánh tay gầy gò bền chắc nâng lên, liền ôm Chu Hoằng vào trong lòng, cọ ở cần cổ hắn một cái, giọng nói trầm thấp hơi khàn, “Tại sao về cũng không nói một tiếng, anh đi đón em.” Chu Hoằng dùng hết sức ghìm chặt thắt lưng Trương Cảnh Minh, “Sợ anh vội vàng… nhớ em không?” Trương Cảnh Minh đã nâng mặt hắn lên ngăn chặn miệng hắn rồi. Hai tuần không gặp, tất cả nhớ nhung khổ sở đều hóa thành dục vọng tràn đầy, kiềm nén không được, cũng không muốn kiềm nén, vì vậy, giữa ban ngày sáng trưng, hai người quấn quýt si mê di động lúc đi lúc dừng lúc chạm lúc không từ phòng khách đến phòng ngủ, quần áo rơi rớt đầy đất. Như là bù đắp lại mấy ngày nay không thể làm, hai người xích lõa trên giường làm thế nào cũng chưa phát tiết xong, từ đầu giường làm đến cuối giường, từ cuối giường trượt xuống dưới giường, từng cái lắc lư mỗi cái va chạm, đều biểu diễn sức mạnh bền chắc cùng với điên cuồng làm người ta huyết mạch phun trào. Những âm thanh dâm đãng không che giấu chút nào trong không gian khiêm tốn này cũng không biết đến cùng là tràn ngập bao lâu, mà khi lắng xuống, trong phòng đã hỗn độn vô cùng, hai người nằm ngang trên giường, trên mặt trên người không một chỗ nào không có ánh nước phản xạ. Chu Hoằng chỉ cảm thấy chỗ ấy ở hạ thân tựa như còn bao lấy một vật to lớn, không khép lại được, vừa co lại liền có một dòng nước nóng dũng mãnh trào ra, nội bích nhảy bình bịch, cùng với nhịp tim còn chưa hồi phục lại, vui vẻ trong đó cũng chưa tan hết, giống như điện lưu dọc theo nội bích từng tia một thẩm thấu đến tứ chi bách hài, tuyệt vời không thể tả, nhưng hắn đồng thời lại khô miệng khô lưỡi, trên người cũng dính dính khó chịu, bất đắc dĩ hai cái đùi mềm như cọng mì, nâng cũng không nâng nổi. Xoay mặt nhìn Trương Cảnh Minh, thấy anh nhắm mắt lại, trên gương mặt mặt tuấn tú ướt đẫm mồ hôi đều là thỏa mãn, cũng không có vẻ định di chuyển. “Lúc em lên thì gặp Lưu Vũ Thần.” Mở miệng vẫn là mi âm*, Chu Hoằng vội ho một tiếng, thầm nghĩ về sau cũng không thể không tiết chế như vậy nữa. *mi âm được hiểu là tiếng gọi giường, cao cao khàn khàn… Lúc này Trương Cảnh Minh đang đưa tay như có như không thoáng chút khều tiểu quả đựng đứng trước ngực Chu Hoằng, nghe xong câu này thì nhàn nhạt “Ừ” một tiếng, một lát sau mới miễn cưỡng mở miệng, “Hắn tới bàn chuyện công tác, ừm… mấy người kia đang bàn khi ai cũng có thời gian, muốn tới dùng cơm.” Chu Hoằng cau mày suy nghĩ một lúc lâu, mới chợt hiểu “mấy người kia” chính là mấy người bạn nối khố khó trị của Trương Cảnh Minh, lúc này lập tức ngồi dậy, mà đột ngột quá, chẳng những dọa Trương Cảnh Minh giật mình, còn có thể khiến hạ thân “Ọc” một tiếng phun ra một luồng bạch trọc lớn. Chu Hoằng xấu hổ vô cùng, mặt đỏ ửng cả lên, nhưng vẫn mở to hai mắt căm tức nhìn Trương Cảnh Minh, “Sao anh không nói cho em biết sớm!” Trương Cảnh Minh ngồi dậy cười khổ, vừa cầm cái khăn tắm màu đỏ tươi quấn quanh hạ thân, vừa trả lời “Anh cũng vừa mới biết, hơn nữa cứ coi như nói với em từ sớm rồi, ngày thì hẹn vào thứ bảy tuần sau, cũng đủ để em chuẩn bị mà.” Chu Hoằng lập tức uể oải, hắn cầm tay Trương Cảnh Minh đưa tới, chậm rì rì trượt xuống giường, đi theo sau lưng anh cùng nhau vào phòng tắm. Edit MạnTên gốc《Cong Cong Khỏe Mạnh Hơn》Nhãn Tình hữu độc chungNhân vật chính Chu Hoằng, Trương Cảnh Minh┃Phối hợp diễn Tuyết Bạch Sinh, Hác Lôi, Lưu Vũ Thần, Lương Tử, Vương Thủy Lương, Triệu Tả ┃ Khác ๑˘︶˘๑Từ trước tới giờ chưa bao giờ mà Chu Hoằng nghĩ sẽ có một ngày mình lại thảm như thế này....Có ngày lại bị chính người bạn gái mềm yếu không chủ kiến đá, đêm đó lại bị anh trai của cô ta đè, mẹ nó kiếp trước nhất định hắn thiếu nợ nhà gã!Làm hại hắn không xuống giường nổi còn bị bà chủ nhà Bao Tô Bà khi dễ, đit me hắn không thuê nữa là được chứ gì?!Không có tiền thì thôi còn đến quán bar dạo cái gì, uống rượu nôn đầy lên người mày nói xem mày có xui không? Làm dơ đồ người ta rồi thành thật thường tiền thì người ta không chịu, nhất định phải đánh mày một trận mới sướng, mày nói xem mày không xui cũng không ai tin!Được thôi, đừng tưởng rằng hắn là người dễ ăn hiếp, hắn hở chút thì nổi nóng đấy, không phải đánh lộn thôi à, nếu không phải phía dưới bị thương, địch thủ hơi nhiều, hắn thua được? Mắc cười!Gặp xui nhiều rồi thì vận may phải đến, sau khi mở mắt, Chu Hoằng vẫn không có cái giác ngộ đó, để lâu mới hiểu được, ông trời không bạc đãi hắn cái gì... Giới thiệu Edit Mạn Tên gốc《Cong Cong Khỏe Mạnh Hơn》 Nhãn Tình hữu độc chung Nhân vật chính Chu Hoằng, Trương Cảnh Minh┃Phối hợp diễn Tuyết Bạch Sinh, Hác Lôi, Lưu Vũ Thần, Lương Tử, Vương Thủy Lương, Triệu Tả ┃ Khác ๑˘︶˘๑ Từ trước tới giờ chưa bao giờ mà Chu Hoằng nghĩ sẽ có một ngày mình lại thảm như thế này…. Có ngày lại bị chính người bạn gái mềm yếu không chủ kiến đá, đêm đó lại bị anh trai của cô ta đè, mẹ nó kiếp trước nhất định hắn thiếu nợ nhà gã! Làm hại hắn không xuống giường nổi còn bị bà chủ nhà Bao Tô Bà khi dễ, đit me hắn không thuê nữa là được chứ gì?! Không có tiền thì thôi còn đến quán bar dạo cái gì, uống rượu nôn đầy lên người mày nói xem mày có xui không? Làm dơ đồ người ta rồi thành thật thường tiền thì người ta không chịu, nhất định phải đánh mày một trận mới sướng, mày nói xem mày không xui cũng không ai tin! Được thôi, đừng tưởng rằng hắn là người dễ ăn hiếp, hắn hở chút thì nổi nóng đấy, không phải đánh lộn thôi à, nếu không phải phía dưới bị thương, địch thủ hơi nhiều, hắn thua được? Mắc cười! Gặp xui nhiều rồi thì vận may phải đến, sau khi mở mắt, Chu Hoằng vẫn không có cái giác ngộ đó, để lâu mới hiểu được, ông trời không bạc đãi hắn cái gì… ☆ 66. Anh nói cái gì? Tôi không nghe rõ… Thẩm Hòa Chiêu rùng mình, bị ngữ điệu kia làm sửng sốt, anh không cách nào hình dung cảm giác tràn ngập cảm tình, gần như tan vỡ lại đột nhiên đối mặt hy vọng trong tiếng kêu gấp gáp này? Nói chung, Thẩm Hòa Chiêu bỗng nhiên tin, đây đại khái là sự hiểu lầm, người này kỳ thực yêu thảm Chu Hoằng nhỉ. “Chu Hoằng, em đang ở đâu?” Tuy không phải gọi cho anh, nhưng Thẩm Hòa Chiêu vẫn quẫn bách, ấp úng nói “À xin lỗi, tôi không phải Chu Hoằng.” Bên kia bỗng nhiên im lặng, Thẩm Hòa Chiêu khó hiểu sợ hãi, gần như có thể tưởng tượng ra biểu tình như bị búa đập trên mặt đối phương, không khỏi ngượng ngùng lặp lại một lần, “Tôi không phải Chu Hoằng.” “Cậu là ai, Chu Hoằng ở đâu?” Giọng nói Trương Cảnh Minh trầm khàn đến cực hạn, còn khô khốc lạnh giá, khiến người ta nghe xong áp lực cực đại. “Cậu ấy…” Thẩm Hòa Chiêu theo bản năng nhìn sang phía Chu Hoằng, trong đầu đang suy nghĩ nên trả lời thế nào, vừa quay đầu lại sợ hãi chứng kiến Chu Hoằng đang mở to đôi mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm anh, ánh mắt hung ác độc gương mặt trắng như tờ giấy, quỷ đòi mạng gì đó cũng chỉ đến thế, Thẩm Hòa Chiêu suýt ném điện thoại đi, không nhịn được ghẹo Chu Hoằng “Xin cậu đó nói câu khỏe đi chứ?” Điện thoại di động bên kia lập tức ý thức được điều khác biệt, trước tiên hỏi Thẩm Hòa Chiêu “Chu Hoằng ở bên cạnh? Kêu cậu ấy nghe điện thoại.” Nhưng Thẩm Hòa Chiêu còn chưa kịp kêu một tiếng càng không cần phải nói thực thi hành dộngd, điện thoại bỗng chốc bị Chu Hoằng giật về, mạnh đến nỗi làm Thẩm Hòa Chiêu lập tức nghĩ tới mãnh thú. Thẩm Hòa Chiêu thoáng ngơ ngẩn, trơ mắt nhìn Chu Hoằng cướp máy về rồi bất ngờ đứng lên, sải bước đến bên cạnh bồn cầu, ném điện thoại vào, sau đó không chút do dự xả nước, động tác chi nhanh chóng khí tràng ngoan tuyệt khiến người ta nhìn đều nản lòng. Thẩm Hòa Chiêu vẫn duy trì động tác nhấc tay, trợn tròn mắt há hốc mồm nhìn hết mọi thứ, bỗng không nói gì. Chu Hoằng một tay chống lên thùng nước, sâu trong cổ họng tựa hồ có tiếng nghẹn ngào vọng ra, cơ thể cao gầy run nhè nhẹ, bi thương từ trong xương khuếch tán ra ngoài, toàn thân phảng phất như bất cứ lúc nào cũng sẽ sụp xuống. Thẩm Hòa Chiêu trong lòng khó chịu, không biết làm sao, thẳng đến khi phát hiện Chu Hoằng bắt đầu lảo đảo mới đi tới đỡ hờ, “Tỉnh rượu rồi?” Chu Hoằng không nói chuyện, tóc che mắt, gương mặt có phân nửa chôn trong bóng tối. Thẩm Hòa Chiêu có thể thấy cằm và đôi môi tái nhợt không ngừng run rẩy của hắn nhịn không được thở dài, nhấc cánh tay Chu Hoằng lên đi ra ngoài phòng tắm, “Cậu đừng nói chuyện, tối nay cứ qua đêm ở nhà tôi, đương nhiên cậu ngủ giường, tôi ngủ phòng khách là được.” Chu Hoằng tay mềm chân nhũn, mũi xót muốn sặc, miệng không còn là của mình, run run không ngừng, hắn muốn nói tiếng cám ơn, nhưng nỗ lực thật lâu cũng không thể nói ra lời, thẳng đến khi toàn thân ngã lên giường, gương mặt chôn trong gối đầu, thần chí triệt để mơ hồ, vẫn không phát ra một tiếng từ cổ họng. Thẩm Hòa Chiêu lật hắn lại, chỉnh thẳng, lại đắp chăn, sau đó đứng bên cạnh hai tay đút túi quần cụp mắt nhìn hắn, cảm thấy hình dáng tái nhợt nản lòng của hắn lần nữa đâm vào tâm khảm anh, anh nảy mầm một loại cảm giác, dị thường muốn yêu thương người trên giường một phen. Lần này anh cảm thấy phiền muộn sâu sắc, bởi vì anh không thể làm như vậy, giãy dụa phiền não một lúc, Thẩm Hòa Chiêu cuối cùng vẫn là quả quyết ra khỏi phòng. Chu Hoằng bị đau tỉnh, cảm thấy trên huyệt thái dương như có cây búa đang đập, chỗ thịt kia sưng thành hình thể, bao vây trong thần kinh nhảy ra nhịp điệu, cảm giác mãnh liệt hành hạ hắn thật thống khổ. Hắn chỉ ngồi dậy thôi đã mất rất nhiều thời gian, sau đó bắt đầu đờ ra, mắt khô khốc, nhắm lại cũng gian nan, có thể cảm giác được rõ ràng chúng nó nhất định đều sưng đến trình độ không đành lòng nhìn thẳng rồi. Rất kỳ quái là, hắn ngồi suy nghĩ lung tung lâu như vậy, lại hoàn toàn không liên quan đến Trương Cảnh Minh dù chỉ một nữa, công năng che chắn của ý thức hắn gần như có thể so sánh với máy tính. Lúc Thẩm Hòa Chiêu nhẹ nhàng đẩy cửa tiến vào, Chu Hoằng khẽ chớp mắt, sau đó ngẩng đầu nhìn anh, thấy anh ròi tựa hồ có hơi xấu hổ, liền gục đầu xuống, mở miệng nói câu, “Xấu đến nhà nhỉ.” Giọng nói khó nghe đến mức chính hắn cũng thấy kinh hãi. Thẩm Hòa Chiêu để ly nước trong tay lên bàn, sau đó chép miệng, nhẹ nhàng nói “Cụ thể mà nói là xấu đến nhà bà nội rồi.” Chu Hoằng rất phối hợp cười khan. Thẩm Hòa Chiêu đứng một hồi, sau đó đi mở cửa sổ, “Đã trưa rồi, cậu đúng là ngủ nướng.” Chu Hoằng ờ một tiếng, sau đó không biết phản ứng thế nào nữa. Thẩm Hòa Chiêu ngồi xuống, một tay chậm rãi gõ lên bàn, nhìn nước trên bàn hỏi “Uống nước không?” Chu Hoằng trì độn lắc đầu. Thẩm Hòa Chiêu rất bội phục, nhướng mày, “Uống nhiều như vậy, ngủ lâu như vậy, cũng không khát sao?” Kỳ thực cổ họng Chu Hoằng đã khô đến bốc lửa, cũng đổi cả giọng luôn rồi, nhưng hắn lại không muốn uống, thế là lại lắc đầu. Thẩm Hòa Chiêu nhíu mày, sắc mặt bắt đầu không tốt, “Tôi mang về một ít thức ăn, chắc cậu đói bụng rồi, hay là rời giường ăn đi?” Dạ dày của Chu Hoằng cũng đang cháy, chỉ là hắn vẫn không chú ý, lúc này nghe Thẩm Hòa Chiêu nói xong nhất thời cảm thấy dạ dày cồn cào khó chịu, hắn gãi gãi chăn, từ kẽ răng chật vật nặn ra hai chữ, “Không đói.” Nghe vậy, Thẩm Hòa Chiêu thẳng đầu, bắt đầu không nói một lời quan sát Chu Hoằng, mà Chu Hoằng giống như không ý thức được đờ đẫn nhìn chằm chằm một điểm trước mặt không di chuyển. Mặt Chu Hoằng tái nhợt như tờ giấy, mắt sưng đỏ bất kham, trên trán đều là vẻ mệt mỏi, giữa hai cánh môi khô nứt trắng không có sinh khí mở ra một kẽ hở nhỏ, tựa hồ đang dùng nó để thở dốc, cả gương mặt tuy vẫn có thể nhìn ra nét tuấn tú như trước, lại không có sức sống, nói chung, lúc này hắn tựa như một cơ thể cơ năng sinh lý đột nhiên già đi ba bốn mươi năm, chỉ còn lại có mặt ngoài còn trẻ làm vỏ bọc. Thẩm Hòa Chiêu thở dài, cảm thấy mình nghĩ hơi nhiều, chỉ là anh có chút khó hiểu, vì vậy thoáng cảm thấy bực mình, “Cậu đang nghĩ gì?” Ánh mắt Chu Hoằng lóe lên, hắn mở to mắt, môi khô nứt há ra một tí, khàn khàn nói “Không có gì.” Thẩm Hòa Chiêu giật giật cơ thể, đưa tay xoa gáy, bắt đầu có dấu hiệu phiền não, vừa rồi adrenaline của anh đột nhiên tăng lên một chút, “Đêm qua nếu không phải là tôi, cậu đã đi cùng một người đàn ông xa lạ rồi.” Chu Hoằng phản ứng ngay, thong thả lắc đầu, “Không nhớ rõ.” Thẩm Hòa Chiêu cầm ly nước trên bàn uống một hớp, kề sát vào Chu Hoằng một chút, buồn bực nói, “Bình thường cậu đều không có chút ý thức nguy cơ như vậy sao, uống rượu như điên, không so đo khả năng có thể gặp phải sau đó?” Chu Hoằng không nói chuyện, nhưng trong mắt bắt đầu có ánh sáng rồi, bởi vì cuối cùng hắn nhớ tới Trương Cảnh Minh, tư duy quái dị từ lời nói của Thẩm Hòa Chiêu liên tưởng đến anh. Đầu tiên là hắn khó hiểu nhớ tới cái lần gặp phải Triệu Tả ở trung tâm thương mại, lúc hai người họ nói đến thảm sự lúc đầu, Trương Cảnh Minh đã từng oán giận tương tự, “Sao ngay cả năng lực tự bảo vệ mình em cũng không có chứ?” Chu Hoằng siết chặt chăn trong tay, tiếp đó nghĩ đến vấn đề đã từng suy nghĩ không chỉ một lần, chẳng lẽ vì Trương Cảnh Minh chăm sóc hắn quá tốt, cho nên dần dần hắn đánh mất hết mọi giác ngộ đối đãi nghiêm trọng? Trước kia hắn không cảm thấy có cái gì, thậm chí là ngọt như đường, thẳng đến lúc này hắn từ thiên đường lập tức rơi vào địa ngục, mới phát hiện cảm giác được bảo vệ này thật ra là điều trước đây hắn khinh thường nhất, nhưng hiển nhiên hắn bị cái gọi là tình yêu càng thêm xem trọng làm lú đầu, chẳng những hân hoan tiếp thu lại đắp nặn, còn hậu tri hậu giác thẳng đến lúc này mới biết cáu giận chính mình, nhưng nghĩ nhiều như vậy, có phải trọng điểm không? Ý thức của Chu Hoằng hỗn loạn vô cùng, hắn nhịn không được cầm tay đè chặt đầu đang đau từng cơn, thống khổ nhắm mắt lại, “Anh nói gì? Tôi không nghe rõ…”

làm đến khi em biết mới thôi