Cập nhật thành viên đăng ký: 1+2. Huy duc nguyen (2 suất - Đã CK) 3. Phố Núi (Đã CK) 4. Ngô Trọng Nghĩa (Đã CK) Trần Thị Ngọc Trâm 102. Lâm Hoa (Đã CK) 103. Phạm Thị Bảo Yến (Đã nộp TM) 104. Nguyễn Thị Ngọc Anh. Đặng Thị Trang (Đã CK) 162. NGUYỄN THỊ THANH NGA 163. Bùi Nội dung đánh giá : Cực kì hài lòng. Đánh giá: Một cuốn nhật kí nhặt được bên xác của một nữ *** đã suýt bị người lính Mỹ ném vào lửa, nhưng người phiên dịch đã khuyên anh ta nên giữ lại vì "trong đó có lửa". Nhật kí Đặng Thùy Trâm là những ghi chép hàng Ký túc xá đại học kinh tế tp hcm đang là từ khóa được rất nhiều bạn đọc tìm kiếm. Vậy nên hôm nay Điểm Tốt xin giới thiệu đến các bạn nội dung Ký túc xá đại học kinh tế tp hcm | [Tinday #01] Review Cơ sở A, B ĐH Kinh Tế HCM|Choáng Campus 15 tầng UEH trường học hay khách sạn 5*? thông qua video và nội dung Website chia sẻ miễn phí sách hay về Hồi Ký - Tuỳ Bút được xem nhiều nhất. Nhật Ký Của Nancy. 23 Chương. Nhật Ký Đặng Thùy Trâm. 21 Chương. Những Ngày Thơ Ấu. 10 Chương. Tình yêu sau cùng. 14 Chương. Bút Ký Dưới Hầm. 22 Chương. Đế thiên đế thích. 9 Chương. Mua sách Nhật Ký Đặng Thùy Trâm ở đâu. Bạn có thể mua sách Nhật Ký Đặng Thùy Trâm tại đây với giá . 78.300 đ (Cập nhật ngày 14/10/2022 ) Tìm kiếm liên quan. Nhật Ký Đặng Thùy Trâm PDF. Nhật Ký Đặng Thùy Trâm MOBI. Nhật Ký Đặng Thùy Trâm Đặng Thùy Trâm ebook Vay Nhanh Fast Money. Hai cuốn hồi ký về chiến tranh một thời làm mưa làm gió trên các diễn đàn, mạng xã hội và các phương tiện truyền thông. Còn nhớ hồi đó đi đâu làm gì xem gì cũng nghe nhắc tới 2 cuốn hồi ký này. Mãi mãi tuổi 20 xuất bản trước, sau đó đến Nhật ký Đặng Thùy Trâm. Tôi mua cả 2 cuốn này, thực ra hồi đó mua chỉ vì tò mò chứ không vì lý do gì khác. Nhưng sau khi đọc hết thì thấy công nhận là rất đáng đọc, đặc biệt là Nhật ký Đặng Thùy Trâm. Thường thì nhật ký viết ra chỉ để dành cho bản thân người đó đọc, chắc hẳn khi viết không có một người viết nhật ký nào nghĩ là viết để công khai cho mọi người. Vậy nên khi biết 2 cuốn nhật ký Mãi mãi tuổi 20 của liệt sỹ Nguyễn Văn Thạc và Nhật ký Đặng Thùy Trâm của liệt sỹ Đặng Thùy Trâm được phát hành, tôi đã rất băn khoăn… Hai tác giả của 2 cuốn nhật ký đều đã hy sinh, đã trở thành liệt sỹ, không biết khi viết cuốn nhật ký, họ có hài lòng khi nghĩ rằng sau khi mình hy sinh thì cuốn nhật ký sẽ được phát hành thành sách cho tất cả mọi người đọc hay không nhỉ? Nhưng sau khi đọc xong 2 cuốn nhật ký thì tôi đã được giải đáp băn khoăn này và cho rằng nếu 2 cuốn nhật ký này không được in thành sách thì thật là phí và đáng tiếc cho người đọc. Thậm chí nguồn gốc và cơ duyên để cuốn nhật ký Đặng Thùy Trâm đến được tận tay người nhà cô ấy và đến với bạn đọc cũng có thể viết thành cuốn sách khác hay dựng thành một bộ phim hay và cảm động không kém. Là một người được sinh ra và lớn lên khi đất nước đã hòa bình và chỉ được nghe về chiến tranh qua lời kể của những người lớn nên tôi cũng rất tò mò về điều này. Trước khi đọc Nhật ký Đặng Thùy Trâm và Mãi mãi tuổi 20, tôi cũng đã xem một số bộ phim, đọc một số cuốn sách, truyện nói về 2 cuộc chiến tranh lớn của Việt Nam, hoành tráng có, bi thương có mà lãng mạn cũng có. Thế nhưng khác với những bộ phim hay cuốn sách về chiến tranh mà tôi đã được xem, 2 cuốn nhật ký được viết bởi góc nhìn của một cá nhân trực tiếp tham gia từ bên trong cuộc chiến, đặc biệt là cuốn Nhật ký Đặng Thùy Trâm. Chính vì là góc nhìn của một cá nhân nên đối với riêng tôi thì nó thực sự gần gũi và chân thực hơn những bộ phim hay cuốn sách trước đó mà tôi đã từng xem. Nếu như trước đây xem phim về chiến tranh Việt Nam tôi luôn cảm thấy xót xa và bi thương thì Nhật ký Đặng Thùy Trâm đã mang lại một cảm nhận khác về chiến tranh, ở đó không chỉ có đạn bom và khỏi lửa, không chỉ có chiến đấu và chết chóc mà có cả những phút bình yên khi nghĩ về gia đình xen giữa những giờ phút căng thẳng, có sự lãng mạn khi nhớ về người yêu sau những lúc rèn luyện nhưng xuyên suốt là những day dứt và ám ảnh về cuộc chiến, về những bệnh nhân, những đồng đội mà vị bác sỹ đó đã không thể cứu được hoặc cứu được tính mạng nhưng có thể mang thương tật suốt đời vì bom đạn chiến tranh. Cả 2 tác giả đều không phải nhà văn nhưng viết rất truyền cảm và rất thật, giúp cho tôi sống cùng với nhân vật trong cuốn nhật ký và có một cái nhìn khác hơn những suy nghĩ trước đây về chiến tranh. Nếu để so sánh thì quả thực Nhật ký Đặng Thùy Trâm hay và sâu sắc hơn, không phải do tác giả Mãi mãi tuổi 20 viết không hay, mà là do liệt sỹ Nguyễn Văn Thạc vào quân ngũ và hy sinh quá nhanh khi còn quá trẻ nên không có điều kiện trải nghiệm và viết như bác sỹ Đặng Thùy Trâm. Nếu bạn chỉ muốn đọc 1 cuốn và còn băn khoăn thì hãy chọn Nhật ký Đặng Thùy Trâm Bạn có thể đặt sách online có giảm giá ở những trang đặt sách uy tín sau NHẬT KÝ ĐẶNG THÙY TRÂM Tác giả Liệt sỹ Đặng Thùy Trâm NXB Hội Nhà Văn Giảm đến 30% Giá bìa đ Nếu hết hàng bạn vui lòng chọn link khác nhé. Chọn mã miễn phí vận chuyển, giảm giá để nhận được sách chất lượng và giá rẻ nhất. Bạn đã đọc cuốn hồi ký này chưa? Nếu có thời gian, hãy để lại 1 bình luận dưới đây nhé. Bạn cũng có thể tham khảo và cùng bình luận những cuốn sách hay khác của chúng tôi tại ĐÂY Nếu quan tâm đến các bài viết của chúng tôi, bạn cũng có thể ấn nút “Theo dõi” để cập nhật các thông báo về bài viết mới nhất của chúng tôi qua email. Qua từng trang, từng trang nhật ký, hình ảnh một cô gái Hà Nỗi sẵn sàng lao vào khói lửa chiến tranh vì không muốn sống hoài, sống phí những năm tháng thanh xuân hiện lên sống động, gần gũi. Với lý tưởng sống đã chọn, chị đã lao vào công việc với một nghị lực phi thường. Chị đã lăn xả vào cứu chữa thương binh, chăm sóc thương binh, tổ chức cho đơn vị di chuyển thương binh, di chuyển địa điểm để chống càn, đi công tác xuống cơ sở. Giữa một vùng đất hẹp ngập trời bom đạn và hằn dấu giày của những tên lính xâm lược, chị vẫn kiên cường bám trụ trong nhiều năm. Trong nhật ký của chị có một tình yêu rộng lớn, một tình người gắn với lý tưởng sống, lẽ sống của cuộc đời chị, đó là tình cảm với nhân dân, với đồng đội. “Đừng đốt cuốn sổ này, bản thân trong nó đã có lửa rồi”. Quyển nhật ký mất 35 năm để trở về, tôi rất xúc động khi đọc bức thư của người cựu lính Mỹ – người lưu giữ quyển nhật ký đã kể lại hành trình đưa nó trở về với người nhà của chị, mang những tình cảm thương nhớ, sự kiên cường của chị trong suốt những năm tháng ở chiến trường về với những người thân thương. Mỗi câu chuyện qua từng trang nhật ký là những vòng quay của bánh xe lịch sử đưa người đọc trở lại với chiến trường xưa. Những bức thư chị viết vội về nhà “giữa tiếng phản lực gào xé không gian” gom góp lại những thương nhớ khôn nguôi về gia đình ở miền Bắc đã làm thành sức mạnh giúp chị vững vàng kề vai sát cánh cùng đồng đội giữa chiến trường ác liệt ghê gớm ấy, bám trụ một bệnh xá huyện nho nhỏ cho đến ngày chị hy là một người con của miền Nam, đọc quyển sách này vào những ngày nắng nóng tháng tư càng làm cho cảm xúc trong tôi dâng trào, tôi biết ơn và vô cùng trân trọng những gì mình được hưởng hôm nay. Những ngày này của 45 năm trước, chúng ta đang đi vào thời khắc của lịch sử, của nền hòa bình, độc lập, tự do mà hàng triệu đồng bào đã dùng chính xương máu của để đổi lấy. Xuyên suốt quyển nhật ký là những câu chữ mộc mạc xen lẫn chút lãng mạn chứa đựng tình cảm sâu nặng của chị cùng những người đồng chí mà chị đã xem họ như anh chị em của mình; vất vả nguy hiểm đi xem bệnh trong đêm, chị vui mừng rơi nước mắt mỗi khi có một ca bị thương được chị cứu sống, chị đau xót cho hoàn cảnh gia đình tang thương của đồng đội mình; rồi lại bàng hoàng khi nghe tin đồng đội hy sinh, chị mang nỗi căm hận chiến tranh đã gây ra cảnh thương vong tàn khốc, giết chết những người thanh niên còn đang hừng hực sức sống của tuổi đôi mươi. “Thùy ơi! Bi quan đấy ư? Hãy nhìn lại đi, bên cạnh Thùy có bao nhiêu đồng chí, bao nhiêu thanh niên đã cống hiến tuổi trẻ của họ cho cách mạng, họ ngã xuống mà chưa hề được hưởng hạnh phúc. Sao Th. lại nghĩ đến riêng tư? Đừng nhìn ra Bắc, hãy nhìn ở đây, ở mảnh đất còn nóng bỏng đạn bom, đau thương và khói lửa này”. Chị rời gia đình từ miền Bắc để vào Nam công tác, cùng những người đồng chí sinh hoạt, chiến đấu ở chiến trường trong hoàn cảnh thiếu thốn, nguy hiểm cận kề nhưng những điều đó cũng không dập tắt được ngọn lửa trong tim chị. Chị gác lại những riêng tư vụn vặt để toàn tâm cho công tác. Tình yêu đôi lứa là tình yêu nhỏ, chị chỉ mang theo một ít nỗi nhớ về nó để hòa vào tình yêu đất nước bao la. Buồn khổ nhưng không bi thương. Tôi không thấy bất kì sự tiêu cực nào qua những lời chị kể. Câu chữ của chị toát lên niềm tin yêu hy vọng mãnh liệt vào cách mạng, tin vào chiến thắng cho dân tộc, tin một ngày thực sự độc lập tự do; như những lời mà người lưu giữ quyển nhật ký đã cảm nhận về chị “Tôi không hiểu nổi bắt nguồn từ đâu mà một người con gái có thể nhìn thấy cái đẹp của màu xanh giữa chiến trường mịt mù bom đạn, vì sao cô ấy có thể nghe nổi bản giao hưởng êm đềm khi quân Mĩ gần như luôn bám sát sau lưng”. Cũng có lúc chị bất lực, hổ thẹn vì chứng kiến những ca thương nặng vì không cứu được ngã xuống mà như chị đã viết “Mình như tên lính bại trận giơ hai tay để cho kẻ thù tước bỏ vũ khí”. Chị miêu tả nỗi căm thù của chị cũng nóng bỏng như ánh nắng mùa hè tháng tư chói chang ở miền Nam. Mỗi đoạn nhật kí được chị ghi chép lại ngày một nhiều hơn đồng nghĩa với việc đồng đội ngã xuống trước mắt chị cũng nhiều lên. Chị là bác sĩ đồng hành trên chiến trường cho nên chị là người cảm nhận chân thật hơn ai hết sự nghiệt ngã khốc liệt của chiến tranh. Việc chứng kiến bệnh nhân cũng là đồng đội của mình lần lượt ra đi khiến nỗi xót xa trong chị ngày một dâng trào, chị căm phẫn và đã biến sự căm phẫn đó thành sức mạnh và lý do để kiên cường tiếp tục. Dẫu cho có những lúc bất lực và đau xót nhưng chị chưa bao giờ cho phép mình gục ngã; “Không lẽ quyển sổ nhỏ này cứ ghi tiếp mãi những trang đầy máu hay sao. Nhưng Thùy ơi! Hãy ghi đi, ghi cho đầy đủ tất cả những máu xương, mồ hôi nước mắt của đồng bào ta đã đổ hai mươi năm nay. Và ở những ngày cuối của cuộc đấu tranh sinh tử này, mỗi sự hy sinh càng đáng ghi, đáng nhớ nhiều hơn nữa”. “Cuộc sống vô cùng anh dũng, vô cùng gian nan, chết chóc hy sinh còn dễ dàng hơn ăn một bữa cơm. Vậy mà người ta vẫn bền gan chiến đấu. Con cũng là một trong muôn nghìn người đó, con sống chiến đấu và nghĩ rằng mình sẽ ngã xuống vì ngày mai của dân tộc. Ngày mai trong tiếng ca khải hoàn sẽ không có con đâu. Con tự hào vì đã dâng trọn đời mình cho Tổ quốc. Dĩ nhiên con cũng cay đắng vì không được sống tiếp cuộc sống hòa bình hạnh phúc mà mọi người trong đó có con đã đổ máu xương để giành lại. Nhưng có gì đâu, hàng triệu người như con đã ngã xuống mà chưa hề được hưởng trọn lấy một ngày hạnh phúc. Cho nên có ân hận gì đâu!” Chị hy sinh khi đang cố bảo vệ những đồng chí đang bị thương của mình. Chị sống đầy trách nhiệm, gan lì đến tận giây phút cuối cùng. Mười năm trước, tôi khi đó với tâm hồn và tư duy của một cô học sinh lớp 9, lần đầu tiên đọc quyển sách này, tôi xúc động và rất nể phục chị. Mấy ngày nay lại có cơ duyên đọc lại nó một lần nữa, quyển sách đã cũ, những con chữ vẫn nằm yên đó, tôi hôm nay đã 25 tuổi rồi. Khi đọc lại, nội dung bên trong đó dẫn dắt tôi qua từng cung bậc cảm xúc, tôi xúc động trước những dòng tâm sự của chị, tôi đồng tình với lý tưởng của chị, tôi khâm phục lựa chọn của chị và hơn hết tôi chiêm nghiệm được những giá trị sâu sắc đằng sau những dòng chữ đó. Tôi nghĩ rằng, trong những năm tháng sau này, một ngày nào đó khi lại một lần nữa lật mở từng trang sách, đọc lại từng dòng chữ này, tôi sẽ lại xúc động, lại cảm thấy tràn trề năng lượng và nhiệt huyết của tuổi trẻ; tôi sẽ lại thầm cảm ơn chị, và cảm ơn người đã giữ lại cuốn nhật ký của chị khỏi ngọn lửa thiêu đốt của chiến tranh, để người mẹ già trước khi từ giã cuộc đời có thể tận tay sờ vào và cảm nhận những tâm tình của con gái bà. Chị đã nằm xuống hơn nửa thế kỉ, nhưng tinh thần của chị, ngọn lửa mà chị đã thắp lên từ đó mãi mãi cháy sáng và sẽ còn lan tỏa hơn nữa đến chúng ta. Chị đã để lại một thông điệp vô cùng giá trị hãy thật giỏi trong chuyên môn của chính mình; mang tài trí cùng với tinh thần nhiệt huyết và sức trẻ để cống hiến cho Tổ quốc, cho cuộc đời. Thời chiến bom đạn là giặc, thời bình dịch bệnh là giặc. Tôi đọc về chị – một người bác sĩ anh dũng tận tâm. Tôi nghĩ đến những ngày này, nghĩ đến những bác sĩ đang kiên cường chiến đấu, cống hiến hết mình ở tuyến đầu chống lại cơn dịch bệnh. Tôi hy vọng những người bạn đang đọc bài viết này luôn luôn khỏe mạnh; cầu chúc cho tất cả chúng ta vượt qua được tình hình khó khăn hiện tại, phía trước nghênh đón cuộc sống an vui và giữ mãi được sự nhiệt huyết của tuổi trẻ. – Jolie Teng Trích dẫn Nhật ký Đặng Thùy Trâm “ Mổ một ca ruột thừa trong điều kiện thiếu thốn. Thuốc giảm đau chỉ có vài ống Novocaine nhưng người thương binh trẻ không hề kêu la một tiếng. Anh còn cười động viên mình – nhìn nụ cười gượng trên đôi môi khô vì mệt nhọc, mình thương anh vô cùng. Rất đau xót rằng sự nhiễm trùng trong ổ bụng không do ruột thừa vỡ. Tìm kiếm gần một giờ không thấy nguyên nhân, mình đành đóng lại, cho đặt dẫn lưu và đổ kháng sinh trong ổ bụng. Nỗi băn khoăn của một người thầy thuốc + nỗi thương xót mến phục người thương binh ấy làm mình không thể yên bụng. Vuốt nhẹ mái tóc anh, mình muốn nói với anh rằng với những người như anh mà tôi không cứu chữa được thì đó là điều đau xót khó mà phai đi trong cuộc đời phục vụ của một người thầy thuốc.” “ Những ngày u uất của tâm hồn. Có gì đè nặng trên trái tim ta? Đâu phải chỉ có một nỗi buồn của vết thương rỉ máu của con tim đó đâu? Mà còn có những gì nữa kia? Những sự thiếu công bằng vẫn còn trong xã hội, vẫn diễn ra hàng ngày; vẫn có những con sâu, con mọt đang gặm dần danh dự của Đảng, những con sâu mọt ấy nếu không bị diệt đi nó sẽ đục khoét dần lòng tin yêu với Đảng. Rất buồn mình chưa được đứng trong hàng ngũ của Đảng để đấu tranh cho đến cùng. Có lẽ vì thế mà những người đó vẫn chần chừ không dám kết nạp mình mặc dù tất cả Đảng viên trong chi bộ và rất nhiều người có trách nhiệm trong huyện, trong tỉnh này đã đôn đốc, thúc giục việc giải quyết quyền lợi chính trị cho mình. Càng nghĩ càng buồn. Muốn tâm sự với những người thân về nỗi bực tức ấy nhưng rồi mình lại lặng thinh. Nói ra liệu có ai hiểu hết cho mình hay không? Có ai phải sống những ngày nặng nề, u uất như mình hay không? Sống giữa yêu thương mà không hề cảm thấy hạnh phúc, bởi vì luôn luôn có người ghen ghét trước lòng yêu thương mà nhiều người đã dành cho mình. Đã đành rằng đời bao giờ cũng có hai mặt tốt và xấu, không bao giờ có toàn một mặt tốt, vậy mà sao Thuỳ cứ xót xa cay đắng mãi hở Thuỳ?” “ Hôm nay là ngày sinh của ba, mình nhớ lại ngày đó giữa bom rơi đạn nổ. Mới hôm qua một tràng pháo bất ngờ đã giết chết năm người và làm bị thương hai người. Mình cũng nằm trong làn đạn lửa của những trái pháo cực nặng ấy. Mọi người còn chưa qua cái ngạc nhiên lo sợ. Vậy mà mình vẫn như xưa nay, nhớ thương, lo lắng và say tự đè nặng trong lòng. Ba má và các em yêu thương, ở ngoài đó ba má và các em làm sao thấy hết được cuộc sống ở đây. Cuộc sống vô cùng anh dũng, vô cùng gian nan, chết chóc hy sinh còn dễ dàng hơn ăn một bữa cơm. Vậy mà người ta vẫn bền gan chiến đấu. Con cũng là một trong muôn nghìn người đó, con sống chiến đấu và nghĩ rằng mình sẽ ngã xuống vì ngày mai của dân tộc. Ngày mai trong tiếng ca khải hoàn sẽ không có con đâu. Con tự hào vì đã dâng trọn đời mình cho Tổ quốc.” “ Được thư mẹ, mẹ của con ơi, mỗi dòng chữ, mỗi lời nói của mẹ thâm nặng yêu thương, như những dòng máu chảy về trái tim khao khát nhớ thương của con. Ôi! Có ai hiểu lòng con ao ước được về sống giữa gia đình, dù chỉ là giây lát đến mức nào không? Con vẫn hiểu điều đó từ lúc bước chân lên chiếc ôtô đưa con vào con đường bom đạn. Nhưng con vẫn ra đi vì lí tưởng. Ba năm qua, trên từng chặng đường con bước, trong muôn vàn âm thanh hỗn hợp của chiến trường, bao giờ cũng có một âm thanh dịu dàng tha thiết mà sao có một âm lượng cao hơn tất cả mọi đạn bom sấm sét vang lên trong lòng con. Đó là tiếng nói của miền Bắc yêu thương, của mẹ, của ba, của em, của tất cả. Từ hàng lim xào xạc trên đường Đại La, từ tiếng sóng sông Hồng dào dạt vẽ đến cả âm thanh hỗn tạp của cuộc sống Thủ đô vẫn vang vọng trong con không một phút nào nguôi cả.” “ Chiều nay sao buồn da diết. Phải chăng vì đây là thời gian cuối cùng anh có thể đến thăm em trước lúc lên đường, nhưng thời gian ấy đã trôi đi và như vậy là không gặp anh trước khi chia tay. Chia tay – những cuộc chia tay trên mảnh đất khói lửa này ai mà biết được ngày gặp lại như thế nào, có hay là không có. Lẽ nào anh lại làm thinh ra đi sao, anh trai thân quý? Nhưng nỗi buồn còn vì lá thư của mẹ, lá thư ngắn ngủi, cố giấu nỗi đau buồn và thương nhớ nhưng nỗi đau buồn ấy vẫn toát lên dù chỉ trong một vài chữ mẹ chưa cân nhắc kỹ trước khi viết. Mẹ yêu ơi, con hiểu lòng mẹ héo hon, đau xót khi con của mẹ còn phải lăn mình trong lửa đạn, những lá thư của con, của các em gởi đến mẹ chỉ nói lên một phần vạn sự gian khổ ác liệt vậy mà mẹ đã lo lắng như vậy. Nếu như mẹ biết được con và các em đã trải qua những ngày ác liệt như thế này thì mẹ sẽ nói sao? Mẹ yêu ơi, nếu như con của mẹ có phải ngã xuống vì ngày mai thắng lợi thì mẹ hãy khóc ít thôi mà hãy tự hào vì các con đã sống xứng đáng. Đời người ai cũng chết một lần. Dĩ nhiên lòng con bao giờ cũng ao ước được trở về với mẹ, với ba với miền Bắc ngàn vạn yêu thương.” Có thể bạn muốn đọc thêm Nếu bạn yêu thích cuốn sách, cảm thấy nội dung lôi cuốn, phù hợp với nhu cầu đọc của bản thân thì hãy mua SÁCH BẢN QUYỀN để ủng hộ tác giả và nhà xuất bản, để lại cho bạn đọc những nhận xét chân thật nhất về cách hành văn, chất lượng sách. Một cuốn nhật kí nhặt được bên xác của một nữ Việt Cộng đã suýt bị người lính Mỹ ném vào lửa, nhưng người phiên dịch đã khuyên anh ta nên giữ lại vì "trong đó có lửa". Nhật kí Đặng Thùy Trâm là những ghi chép hàng ngày của một người nữ bác sĩ về cuộc sống của chị nơi chiến tuyến. Cuốn nhật kí là thế giới riêng của người trí thức nhạy cảm mà không yếu đuối, tha thiết với cuộc sống mà không hề sợ hãi trước những gian nan. Ở đó ta vẫn gặp những băn khoăn trăn trở trước tình yêu, trước cuộc sống phức tạp hàng ngày, những nỗi buồn, nỗi nhớ nhung, sự cô đơn của một người con gái, nhưng đồng thời chúng ta cũng thấy được một ý chí mãnh liệt, những lời nói tự động viên cảnh tỉnh, một lòng can đảm phi thường - những điều đã làm nên một thế hệ anh hùng. Xem thêm Thế giới sẽ thế nào khi con người thực sự đạt được những điều đó? Đây hoàn toàn không phải một dự đoán vu vơ. Chiến tranh và bạo lực đã và đang ở mức thấp nhất trong lịch sử. Những thành tựu khoa học công nghệ đang giúp con người sống lâu hơn và chúng đang trên con đường giúp ta chấm dứt bệnh tật, đói nghèo. Và đây là ý tưởng khiêu khích nhất của Harari Nghe thì có vẻ tốt lành, nhưng việc đạt được giấc mơ về “niềm vui sướng, sự bất tử và tính thần thánh” có thể là tin xấu đối với loài người. Harari dự đoán về một tương lai tiềm năng khi mà số ít những người ở tầng lớp trên sẽ tự “nâng cấp” bản thân nhờ vào công nghệ gen và công nghệ sinh học, bỏ lại những hỗn loạn phía sau và biến thành một giống loài thần thánh như tên của cuốn sách; khi mà trí tuệ nhân tạo còn “hiểu rõ ta hơn cả ta hiểu chính mình”, và khi tầng lớp thần thánh cùng những con robot thông minh sẽ xem phần còn lại của loài người như đồ thừa. Harari đã làm rất tốt việc đưa cho chúng ta một viễn cảnh về tương lai tàn nhẫn này. Nhưng tôi vẫn lạc quan hơn bởi tương lai là thứ không định sẵn. Harari nêu ra rằng những tiến triển của con người hướng tới “niềm vui sướng, sự bất tử và tính thần thánh” vốn đã gắn liền với bất bình đẳng bởi vì một vài người sẽ vượt được lên đầu và rất nhiều sẽ bị bỏ lại. Tôi đồng ý rằng, những tiến bộ của loài người đang diễn ra nhanh chóng, và nó không tự động đem lợi ích đến cho tất cả. Thị trường tư nhân đang phục vụ cho nhu cầu của người dân theo đồng tiền, và vì vậy mà nhu cầu của người nghèo bị bỏ lại. Nhưng chúng ta có thể hành động để thu hẹp khoảng cách này và kìm thời gian cho sự thay đổi này lan rộng. Ví dụ, ta đã từng mất nhiều thập kỉ để tạo ra vắc xin và phổ biến chúng dần từ người giàu đến người nghèo; Ngày này – nhờ vào nỗ lực của nhiều công ty y dược, các tổ chức, chính phủ mà có những trường hợp, thời gian chênh lệch chỉ còn lại chưa đến 1 năm. Chúng ta cần cố gắng thu hẹp khoảng cách này hơn nữa, nhưng vẫn có một điều cần lưu ý Bất công là điều không thể tránh được. Theo như quan điểm của tôi, kịch bản về một ngày robot sẽ trỗi dậy và giành quyền thống trị chưa phải là điều thú vị nhất mà ta có thể nghĩ tới. Chắc chắn là khi trí tuệ nhân tạo càng trở nên quyền năng hơn thì ta lại càng phải đảm bảo chúng sẽ phục vụ con người và không phải là một mục đích nào khác. Đây là vấn đề về kỹ thuật – bạn có thể gọi là vấn đề về việc kiểm soát. Cũng không có gì nhiều để nói, khi mà công nghệ trong giả thiết còn chưa tồn tại. Cuốn sách là từng dòng nhật ký Cuốn sách là từng dòng nhật ký, những tâm tư cảm xúc, chí hướng của chị. Những ngày chiến tranh khốc liệt, cô bác sĩ nhỏ bé sẵn sàng dũng cảm xung phong ra chiến trường. Cô luôn mang trong mình sự nhiệt huyết của tuổi trẻ, tình yêu với nghề. Đau nỗi đau của đồng bào của đồng đội. Chị cũng như bao cô gái, lạc quan, thông minh, sôi nổi, có cả tình cảm thầm kín. Đọc đoạn chị muốn đứng vào hàng ngủ của Đảng, đau đớn khi đồng đội ra đi... Mình đều ngưỡng mộ chị vô cùng. Sau bao nhiêu năm đọc cuốn sách mình vẫn luôn ghi nhớ về hình ảnh một nữ chiến sĩ quả cảm. Luôn nhớ chị từng viết "Đời phải trải qua giống tố những chứ cúi đầu trước giống tố. Một tinh thần bất khuất. Dù chị đã đi xa nhưng sẽ luôn được các thế hệ sau nhớ về, biết ơn." Hình tượng người phụ nữ trong thời kháng chiến Hôm nay, trên đất Hà Nội là một ngày lạnh giá, nhưng trên tay tôi lại đang cầm một ngọn lửa. Nhật ký Đặng Thùy Trâm là cuốn nhật ký êm dịu mà tàn khốc của cô bác sĩ trẻ gốc Hà Nội, rời gia đình và mảnh đất quê hương thân thuộc, sang chiến trường miền Nam xả thân cứu nước. Có lẽ, từ “xả thân” quá mức to tát, vĩ đại hóa hành động của cô, bởi cô chỉ là một trong trăm ngàn con người đang hiến dâng hề nhiệt huyết giỏi trẻ, đánh đổi lấy những ngày độc lập tự do cho Tổ quốc, nhưng một cô gái chân yếu tay mềm, vốn sinh trong gia đình tương đối khá giả, được học hành tử tế, hoàn toàn có thể trốn khỏi việc rời đi cứu nước, và còn là một cuộc chiến đẫm máu dài kỳ. Vậy mà cô làm được. Lúc vào đến chiến trường chân chính, bao đấng mày râu chẳng thể chịu được cảnh gươm kề cổ, súng kề vai, nhớ thương gia đình mà đào ngũ nhưng Đặng Thùy Trâm lại không. Hình tượng người phụ nữ trong thời kháng chiến được hình dung qua bao cụm từ đội quân tóc dài, giặc đến nhà đàn bà cũng đánh hay tám chữ "anh hùng, bất khuất, trung hậu, đảm đang". Từ những cô em gái mở đường, những cô gái ở ngã ba Đồng Lộc, đội quân tóc dài những ngày Đồng khởi ở Bến Tre,... Và giờ là bác sĩ Đặng Thùy Trâm. Vẫn là cô gái mộng mơ như khi còn trẻ nhưng ngày càng tăng thêm đôi phần đa sầu đa cảm, suy nghĩ kỹ lưỡng, cẩn thận nhưng tất cả đều được bao bọc dưới lớp vỏ cứng rắn bên ngoài. Bởi, làm phụ nữ nhưng đâu phải chẳng bằng đấng mày râu. Diệu Cảm nhận về Nhật ký Đặng Thị Thùy Trâm Cuốn sách gồm 4 phần với phần đầu là phần giới thiệu về hành trình đưa hai cuốn nhật ký về với gia đình bác sỹ Đặng Thùy Trâm. Hai phần tiếp tiếp theo là quyển 1 và quyển 2 cuốn nhật ký, phần cuối là phía sau cuốn nhật ký kể về sự hy sinh của bác sỹ Đặng Thùy dòng nhật ký ngắn bất cứ khi nào cô có thời gian hoặc khi cô muốn chia sẻ. Cuốn nhật ký chính là một người bạn thầm lặng, chỉ có ở đây cô được sống với phần yếu đuối nhỏ bé trong trái tim mình. Ngoài kia chiến tranh khói lửa, biết bao thương binh đang chịu cảnh đau đớn, cô chỉ có thể mạnh mẽ hơn, động viên bản thân mình phải cố gắng hơn nữa, phải sống vì những điều cao phải trực tiếp cầm súng trên chiến trường mới là chiến sỹ, những y bác sỹ như Đặng Thùy Trâm là những hậu phương chiến đấu vô cùng quan trọng. Xây dựng những trạm xá tạm hàng ngày cứu chữa thương binh, nhìn những người bệnh xanh xao yếu ớt những ca bệnh không thế cứu chữa, sống trong nỗi lo bị quân Mỹ càn quét, trạm chưa dựng xong có khi đã phải vội sơ tán. Cuốn nhật ký “có lửa” Cuốn nhật ký nhỏ bé ghi lại những tâm sự của cô gái nhỏ những ngày xa nhà đang làm nhiệm vụ tại các khu bệnh xá cứu chữa cho thương binh. Cuốn nhật ký “có lửa” đã khiến cho người lính Mỹ Frederic Whitehurst vô cùng cảm phục và đã tìm mọi cơ hội để có thể đưa nó về với gia đình cố liệt sỹ vào năm đọc vừa cảm nhận một sự buồn man mác bởi đã biết trước số phận của người con gái ấy. Cô gái có một sự tự trọng, thanh cao, một tâm hồn cao ngạo, mạnh mẽ, một ý chí, niềm tin và hy vọng. Đọc đến những dòng cuối cùng cuốn sách khiến cho những tế bào trong người như có điện, một sự cảm phục sâu đi ở tuổi hai mươi bảy cô gái ấy không hề hối hận, cô đã hy sinh để bảo vệ những chiến sỹ, hy sinh vì đất nước. Lý tưởng của cô đã thực hiện được, sự nghiệp của cô cũng đã thực hiện được. Nhưng cô đã không thể có được một tình yêu đẹp, sự hạnh phúc trong tình yêu của cô là những hồi ức đẹp đẽ. Một cuốn sách thế hệ trẻ nên đọc Đọc xong cuốn “Nhật ký Đặng Thùy Trâm” tôi thật sự xúc động. Một tấm gương cao đẹp vì đức hy sinh, vì tình thương mà bác sĩ đã dành cho người thân, cho những đồng chí thương binh, cho những đứa em nuôi, cho Hà Nội, cho Đức Phổ kiên cường nơi ác liệt nhất của cuộc chiến tranh chống mỹ những năm 68, 69, 70 đáng để cho các thế hệ sau học tập và noi theo. Cuốn nhật ký của bác sĩ Đặng Thùy Trâm, cho chúng ta sống lại thời kỳ bom đạn, chiến tranh, khói lửa. Bao nhiêu máu xương đã đổ xuống, bao nhiêu tấm gương hy sinh của các chiến sĩ giải phóng, bị thương chưa khỏi mà lại phải ra chiến trường. Người nữ bác sĩ trẻ ấy và những chiến sĩ giải phóng đã sống vì lý tưởng cao đẹp, vì niềm khát khao giải phóng Tổ Quốc khỏi cuộc chiến tranh tàn khốc và khát máu. Bao nhiêu hi sinh mất mát để có nền độc lập hôm nay. Mặc dù sống trong cảnh cái chết luôn rình rập nhưng bác sĩ luôn yêu đời, không nản chí, luôn sống vì lý tưởng cộng sản, tinh thần bất khuất và ý chí kiên cường. Bác sĩ đã ra đi khi tuổi đời còn quá trẻ- mới 27 tuổi, cái tuổi đáng lẽ được hưởng tình yêu, hạnh phúc. Sự hy sinh của liệt sĩ Đặng Thùy Trâm thật có ý nghĩa lớn lao. Bác sĩ Đặng Thùy Trâm đáng để chúng ta cảm “Nhật ký Đặng Thùy Trâm” với cỡ chữ vừa, dễ xem, có thêm những bức ảnh ở phần cuối. Các bạn nên đọc cuốn nhật ký này. Cuốn sách được dịch thành 20 thứ tiếng Năm 2005, sau 35 năm lưu lạc trên đất Mỹ, cuốn nhật ký của bác sĩ, liệt sĩ Đặng Thùy Trâm đã trở về Việt Nam trong vòng tay yêu thương của người thân, bạn bè. Từ khi cuốn nhật ký được biết đến, đã có biết bao cuộc vận động, bao phong trào ý nghĩa được phát động để người trẻ hôm nay học tập và noi gương người con gái Hà Nội kiên cường, bất biệt, cuốn nhật ký được dịch ra khoảng 20 thứ tiếng; góp phần giúp độc giả khắp thế giới thấy được những năm tháng chiến tranh ác liệt mà dân tộc ta đã phải trả bằng máu xương để có nền hòa bình độc lập ngày hôm nay. Cuốn Nhật ký cũng chính là cảm hứng để NSND Đặng Nhật Minh xây dựng bộ phim chính kịch lịch sử “Đừng đốt” làm xúc động lòng người trong và ngoài sĩ Đặng Thùy Trâm mãi là tấm gương cho thế hệ trẻ hôm nay - những người sinh ra và lớn lên sau chiến tranh, chưa từng nếm trải trận mạc, gian khổ, mất mát và hy sinh - biết trân trọng cuộc sống mình đang có, biết sống có ước mơ, có hoài bão và luôn vì mọi người. Nhật ký Đặng Thị Thùy Trâm Tái Bản Một cuốn nhật kí nhặt được bên xác của một nữ Việt Cộng đã suýt bị người lính Mỹ ném vào lửa, nhưng người phiên dịch đã khuyên anh ta nên giữ lại vì "trong đó có lửa". Nhật kí Đặng Thùy Trâm là những ghi chép hàng ngày của một người nữ bác sĩ về cuộc sống của chị nơi chiến tuyến. Cuốn nhật kí là thế giới riêng của người trí thức nhạy cảm mà không yếu đuối, tha thiết với cuộc sống mà không hề sợ hãi trước những gian nan. Ở đó ta vẫn gặp những băn khoăn trăn trở trước tình yêu, trước cuộc sống phức tạp hàng ngày, những nỗi buồn, nỗi nhớ nhung, sự cô đơn của một người con gái, nhưng đồng thời chúng ta cũng thấy được một ý chí mãnh liệt, những lời nói tự động viên cảnh tỉnh, một lòng can đảm phi thường - những điều đã làm nên một thế hệ anh sản phẩm trên Tiki đã bao gồm thuế theo luật hiện hành. Bên cạnh đó, tuỳ vào loại sản phẩm, hình thức và địa chỉ giao hàng mà có thể phát sinh thêm chi phí khác như phí vận chuyển, phụ phí hàng cồng kềnh, thuế nhập khẩu đối với đơn hàng giao từ nước ngoài có giá trị trên 1 triệu đồng..... Cuốn nhật ký viết riêng cho bản thân đầy chân phương của một nữ bác sĩ vùng chiến địa, sau khói lửa đạn bom ác liệt lại rơi vào tay địch, và rồi điều kỳ diệu từ tâm hồn mang tên Đặng Thùy Trâm đã cảm hóa người lính bên kia chiến tuyến ấy. “Nhật ký Đặng Thùy Trâm” là một cầu nối không đồ sộ, không xa hoa, không bóng bẩy, nhưng có thể gắn kết lòng nhân ái và tinh thần nhân văn cao đẹp, gợi lên bao suy nghĩ về hòa bình, về hạnh phúc chân chính của con người. Ảnh “Thời chống Mỹ từng có một bác sĩ, Một con người, tên là Đặng Thùy Trâm…” Vương Trí Nhàn Đọc thêm Mãi Mãi Tuổi Hai Mươi – Nhật ký Nguyễn Văn Thạc Phạm Xuân Ẩn – Tên người như cuộc đời Đơn Tuyến – Tiểu thuyết chân dung Nguyễn Đình Ngọc. Sống như Anh – Tinh thần Nguyễn Văn Trỗi bất tử! Búp Sen Xanh – Nhờ đâu nuôi dưỡng một vĩ nhân? Sự hiến dâng trọn vẹn cho đất nước. “Không có gì mang tính chính xác về cuộc chiến tranh hơn những trang nhật ký của những người lính.” – Nguyễn Quang Thiều Đặng Thùy Trâm viết những trang nhật ký này tại bệnh xá Đức Phổ thuộc chiến trường Quảng Ngãi, nơi chị công tác, và di chuyển theo từng trận càn của địch. Những con chữ tuôn thành dòng từ tâm hồn nhạy cảm của người con gái tuổi đôi mươi, mang trong mình một tình yêu dang dở và lòng căm thù giặc sâu sắc. Chị viết trong bom đạn, trong chết chóc, trong không khí đau thương ngập tràn tin dữ vọng về theo vòng quay của kim đồng hồ, đó là đồng đội của chị, là bệnh binh, là bè bạn, là những đứa em… Nước mắt chảy nhiều, xương máu cũng đổ nhiều! Chết quá dễ dàng! Không có cách nào để đề phòng những tổn thất ấy cả. Người lính cụ Hồ chẳng tiếc gì để đổi lấy độc lập tự do. Hiểu rất rõ sự khắc nghiệt của chiến tranh, chị dùng tình thương chân thành và tinh thần trách nhiệm để đối đãi với mọi người xung quanh, với bệnh nhân trong bệnh xá “Tất cả bệnh nhân trong bệnh xá này trong những lúc đau ốm nặng mình đều đến với họ bằng tinh thần trách nhiệm, bằng tình thương thắm thiết đó cho nên dù xa lạ bao nhiêu rồi cũng thấy có một cái gì gắn bó với người thầy thuốc mà họ thấy rất gần với họ ấy. Họ gọi mình bằng hai tiếng “Chị Hai”, họ xưng em mặc dù lớn tuổi hơn mình và họ vui đùa, làm nũng với mình nữa. Giữa những ngày gian khó ác liệt này, mình đã tìm lấy niềm vui, sự an ủi nơi họ.” Những trang viết như dồn nén, lại như giãi bày. Khi cái chết cận kề từng giờ từng phút, tiếng nói con người vang lên đầy chân thành và trung thực. Và sự trung thực ấy là minh chứng sắc son cho tình yêu đất nước, yêu độc lập tự do không hề khiếp nhược hay do dự, và sự hiến dâng trọn vẹn cho đất nước, của người lính cụ Hồ. Ảnh Giới mộ điệu vẫn hay nói rằng số phận đã đưa Frederic Whitehurst đến với những trang nhật ký của Đặng Thùy Trâm, để ông đi đến quyết định lưu giữ 35 năm và sau cùng tìm cách trao trả lại cho gia đình người con gái ấy. Thế nhưng phải hiểu rằng, có rất nhiều tài liệu cá nhân của những người lính, thậm chí có thể chất đầy nhiều xe tải – theo lời của Fred – trong chiến tranh, ông giữ nhiệm vụ kiểm tra tất cả tài liệu bắt được của địch, giấy tờ nào không có giá trị cho cuộc chiến thì được lệnh phải đốt đi. Vậy thì lý do gì khiến Fred giữ lại hai quyển nhật ký của chị Trâm – những trang viết cá nhân không mang chiến lược hay bí mật quân sự gì? Thông dịch viên của Fred, thượng sĩ Quân lực Việt Nam Cộng Hòa Nguyễn Trung Hiếu, đã ngăn ông “Đừng đốt, trong đó đã có lửa rồi!”. Điều này khiến Fred thấy lạ vì Hiếu là người của quân đội Miền Nam, Đặng Thùy Trâm tuy chỉ là một bác sĩ nhưng chị vẫn thuộc quân đội Miền Bắc, niềm kính trọng của Hiếu đối với Đặng Thùy Trâm có thể coi là một sự phản bội. Thật may, Fred tôn trọng ý kiến của Hiếu và khâm phục sự dũng cảm này của anh. Vậy là, một người lính Việt Nam Cộng Hòa đã thật sự xúc động trước những dòng chữ đầy chân phương ấy, và nhờ Hiếu, người sĩ quan quân báo Hoa Kỳ kia cũng trăn trở xao động trước trang nhật ký. Hai con người đều đứng ở phe đối địch của Đặng Thùy Trâm, và đều cảm phục trước người con gái Việt Cộng này, dù chưa gặp mặt, mà chỉ qua những con chữ, những tâm tình ánh lên từ một tâm hồn cao đẹp của một nữ anh hùng. Fred cảm thấy cần trao trả lại những tranh nhật ký đến gia đình và đất nước chị, nhưng ông không thể làm điều đó trong chiến tranh, không thể báo cáo lên cấp trên, nếu báo cáo ông có thể về nước ngay lập tức và thậm chí là ngồi tù. Vì vậy Fred đã lấy trộm và gìn giữ nhật ký của chị Trâm, cho đến ngày chiến tranh kết thúc, và đợi đến ngày quan hệ hữu nghị giữ hai nước đã trở nên hòa hoãn, ông mới thực hiện được ý định của mình. “Trên thế gian có nhiều thứ tình yêu. Có tình yêu lãng mạn của tuổi trẻ. Có tình yêu của anh em ruột thịt. Tôi đã yêu Đặng Thùy Trâm như một người chị của mình.” – Frederic Whitehurst. Không phải ngẫu nhiên mà những trang nhật ký của Đặng Thùy Trâm trở nên nổi tiếng như thế. Hầu như bất kỳ ai, dù thuộc phe ta hay ở bên kia chiến tuyến, dù đã trải qua mưa bom lửa đạn hay chưa từng ngửi thấy mùi vị khói súng, dù thuộc thế hệ chiến tranh hay là hậu chiến tranh, đều cảm thấy xúc động trước chân dung của một con người cao đẹp giữa chiến tranh tàn khốc. Chiến tranh đã không thể phá hoại vẻ đẹp tâm hồn của Đặng Thùy Trâm. Ảnh _sam21_ Cuốn sách nhỏ làm xao động thế giới! Nữ bác sĩ, liệt sĩ Đặng Thùy Trâm 26/11/1942 – 22/06/1970 sinh ra ở Huế nhưng lớn lên ở Hà Nội, là chị cả trong một gia đình trí thức, bố là bác sĩ ngoại khoa, mẹ là giảng viên trường Đại học Dược Hà Nội. Cả chị và ba người em đều mang tên giống mẹ và chỉ khác nhau tên đệm, nên bạn bè và người thân đều gọi Thùy Trâm là “Thùy” để phân biệt. “Nhật ký Đặng Thùy Trâm” vốn là hai tập nhật ký viết tay được chị viết từ ngày 08/04/1968 đến ngày 20/06/1970, 2 ngày trước khi chị hi sinh. Sau 35 năm được cựu sĩ quan quân báo Hoa Kỳ lưu giữ, hai quyển nhật ký được trao lại cho gia đình chị vào cuối tháng 4 năm 2005. Nhân dịp kỷ niệm ngày Thương binh liệt sĩ năm 2005, NXB Hội Nhà văn liên kết với Công ty Cổ phần Văn hóa và Truyền thông Nhã Nam cho ra mắt ”Nhật kí Đặng Thùy Trâm”. Chỉ sau 7 tháng phát hành, quyển sách đã bán được hơn bản, trở thành một hiện tượng văn học. Báo nước ngoài ví nó như “Nhật ký Anne Frank” của Việt Nam. Ngày 11/09/2007, cuốn sách đã được phát hành tại Mỹ và nhiều quốc gia khác dưới tên tiếng Anh là ”Last night, I dreamed of peace”. Về sau, “Nhật ký Đặng Thùy Trâm” tiếp tục được dịch ra nhiều thứ tiếng khác Hàn Quốc, Anh, Thái, Romania,… Cuốn sách nhỏ làm xao động thế giới! Nó gắn kết lòng nhân ái và tinh thần nhân văn cao đẹp, gợi lòng bao dung và hòa ái, gợi lên bao suy nghĩ về hòa bình, về hạnh phúc chân chính của con người. Link mua sách Lazada Fahasa Nếu bạn thấy bài viết này hay, xin ủng hộ team bằng cách dành thêm một giây để click vào quảng cáo. Chỉ 1s thôi, nhưng là cách tuyệt vời để duy trì blog mãi mãi

nhật ký đặng thùy trâm review